Khói lửa đã tắt, biển cả nuốt chửng mọi dấu tích của chuyến bay định mệnh. Chỉ còn lại Khoa với vết rách phập phồng trên vai, và Lan – đồng nghiệp cũ mà anh từng lấn át để giành vị trí quản lý – vật vã giữa đống hành lý dạt bờ. Mảnh ván vỡ đâm xuyên qua bắp chân cô như lời nhắc nhở tàn nhẫn: Không ai đến cứu họ.
Tuần đầu tiên trôi qua trong tiếng gầm gừ của dạ dày trống rỗng. Từng chiếc lá ứa nhựa đắng được nhai dè sẻn, từng giọt nước lọc qua vải thô trở thành thứ quyền lực mới. Họ phải cứu nhau – Khoa ghì chặt vết thương nhiễm trùng trên ngực Lan bằng dây rút; Lan liều mình trèo vách đá lấy nước ngọt khi Khoa ngã quỵ vì sốt rét. Những ánh mắt tránh né ban ngày chìm vào đêm đen dưới mái lều tạm bợ, nơi ký ức về cuộc họp định kỳ tháng trước hiện về ám ảnh: Cô không xứng đáng dẫn dắt đội nhóm! – tiếng quát của Khoa văng vào tường kính nay vọng lại giữa rừng già.
Tuần thứ ba, chiếc radio hỏng họ nhặt được từ xác máy bay bỗng phát ra tiếng rè rè lúc nửa đêm. ...cứu trợ... tọa độ... trễ nhất 48 giờ... – cả hai xô đẩy nhau giành chiếc radio, nhưng chỉ nghe thấy tĩnh điện đáp trả. Buổi sáng, khẩu phần nước biến mất khỏi ống đựng tre, vết chân lún sâu trên cát gần chỗ Lan ngủ. Khoa khom lưng giấu lưỡi dao găm chế từ vỏ máy bay sau lưng – thứ duy nhất có thể cứu anh khỏi kẻ đồng hành đang dần thành kẻ thù.
Mùa mưa đến, bão cuốn sạch kho lương thực ít ỏi. Trong cơn bấn loạn, ánh mắt họ dừng lại ở đốm lửa đỏ phía chân trời – tín hiệu cứu nạn? Hay bẫy dụ của nhau? Lan lao xuống vực sâu, Khoa đuổi theo không phải để vớt cô mà để chộp lấy chiếc phao cứu sinh sót lại cuối cùng. Nước biển lạnh buốt xé da khi hai bàn tay cùng giật lấy vòng nhựa cam ấy. Trong tích tắc, Khoa thấy rõ máu từ khóe môi Lan rỉ ra khi cô cắn vào cổ tay anh – không phải để đe dọa, mà còn đủ tỉnh táo nhả ra khi tiếng trực thăng gầm rú ập đến.
Chỉ đủ chỗ cho một người! – tiếng nhân viên cứu hộ gào qua gió. Lựa chọn ấy không thuộc về họ nữa – sự sống đã được cướp lại từ hàm cá mập và loạn trí. Khi dây an toàn đóng sập quanh eo Khoa, anh giật mình thấy tay Lan buông lơi phao cứu sinh. Chiếc nhẫn cưới trên ngón tay cô lấp lóa phản chiếu tia chớp – thứ mà cô luôn giấu kín trong những câu chuyện nhậu văn phòng – khi sóng cuốn cô vào hỗn mang. Lưỡi dao găm Khoa từng định dùng để cứu mình rơi xuống biển như lời xin lỗi muộn màng.
Biển lặng sau bão. Mặt nước phẳng lặng không tiết lộ thi thể nào. Chiếc xuồng cứu hộ chòng chành rời đi chỉ còn một hành khách, mang theo túi đồ sống sót nhét đầy nhật ký dính máu: Nếu cô ấy đọc được những dòng này, xin hãy cứu lấy tâm trí tôi trước khi tôi giết chính mình...







