Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
4 lượt xem

Dành riêng cho người yêu cũ của tôi, câu chuyện này bắt đầu bằng Ariel, một cô gái 21 tuổi với trái tim đầy hoài niệm và quyết tâm tới khó tin. Lý do cô đứng trước sân khấu, tay cầm mic, ước mười nghìn đô la không chỉ là một con số, mà là chìa khóa duy nhất mà cô tự tin có thể dùng để mở cánh cửa trở lại với người đã rời xa cô - chính là em, người yêu cũ của tôi. Chuyến du học thực tế tại Phần Lan năm ngoái, một lựa chọn tưởng chừng tốt cho sự nghiệp, đã vô tình kéo chúng ta ra xa, để lại khoảng trống mà giờ đây Ariel muốn lấp đầy bằng bất cứ giá nào.

Và thế là, giữa muôn vàn con đường, cô chọn cách dị nhất, cuồng nhiệt nhất và cũng liều lĩnh nhất: thành lập một ban nhạc rock để tranh giải thưởng đó. Đây là cách dễ nhất, Ariel tự nhủ trong lúc bất an, nhìn chằm chằm vào tờ rơi tuyển thành viên. Lý do cuối cùng để em quay về. Cùng đồng hành trong quyết định điên rồ này là Ortega, người bạn thân tưởng chừng ổn định nhất, lại trở thành đồng minh đầu tiên cho hành trình điên rồ của Ariel. Hai đứa, tự nhận mình là đạo diễn âm nhạc nghiệp dư, bắt tay vào tổ chức buổi tuyển thành viên. Tờ rơi được dán khắp nơi, với lời thỉnh cầu ngây ngô: Cần tuyển thành viên ban nhạc rock! Không kinh nghiệm? Không vấn đề! Chỉ cần trái tim nhiệt huyết và guitar!

Từ đó, một tập thể ngẫu nhiên, đầy màu sắc bắt đầu hình thành. Đầu tiên là Kai, một chàng trai trông lạnh lùng như băng nhưng tay chơi guitar lửa đến ngạc nhiên, luôn tìm cách để mọi thứ bùng nổ theo cách của riêng cậu. Tiếp theo là Linh, một cô gái hát chính với giọng ngọt ngào như mật nhưng tính cách công kích, luôn sẵn sàng tranh cãi đến cùng khi thấy điều gì không fair. Cuối cùng là Minh, cậu trống thiếu niên 17 tuổi ngây thơ, vụng về nhưng bền bỉ, mang đến nhịp điệu vụng về lại kiên nhẫn, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn của ban nhạc. Họ đến từ những thế giới khác nhau – băng vs lửa, ngọt ngào vs công kích, trầm ổn vs hỗn loạn – nhưng tất cả cùng bị cuốn vào ước mơ của Ariel: thắng giải mười nghìn đô la. Dành riêng cho người yêu cũ của tôi, Ariel không chỉ tập hợp những tài năng ngẫu nhiên, cô đang tập hợp những mảnh linh hồn hy vọng, một cơ hội cuối cùng để hóa giải khoảng cách do chính sự lựa chọn của mình tạo ra. Giờ đây, dưới cái tên chẳng thể nào đặt được tốt hơn (có lẽ là Niềm Tin Cuối Cùng?), ban nhạc của họ bắt đầu những buổi tập hỗn độn, đầy tiếng guitar sai, giọng hát lạc nhịp và trống đánh loạn xạ. Mỗi sai lầm, mỗi tiếng cười giận dỗi sau đó, dường như càng đẩy họ đến gần hơn với mục tiêu tưởng chừng xa xôi mà đầy ý nghĩa: giành lấy phần thưởng đủ lớn để nói với em: Em quay về đi, anh sẽ cố gắng sửa mọi thứ. Đó không chỉ là giải thưởng, đó là sứ mệnh cứu vãn tình yêu của riêng hai chúng ta, em ạ.

Tập phim: