Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
45 lượt xem

Gió mùa đông bắc thổi qua Taiping năm 1932 mang theo mùi mưa ẩm và khói nhang từ đền thờ tổ tiên, nhưng trong dinh thự họ Thẩm, mùi đặc trưng nhất vẫn là mùi sáp ong từ những tấm lụa đỏ treo rủ xuống, đã phai màu vì cha Shen cắt giảm chi phí cho đám cưới. Thẩm gia vốn làm buôn bán thiếc và cao su, nhưng đợt vận chuyển từ Xiêm về gặp bão, mất sạch hàng, nợ chồng chất đến tận cổ. Để cứu cơ nghiệp, ông ép Shen, con gái cả 19 tuổi, gả cho Phoem – người đàn ông 30 tuổi sở hữu tuyến tàu vận tải độc quyền giữa Taiping và Penang, kẻ nổi tiếng là toan tính từng đồng, chưa từng cưới vợ vì nói lấy vợ chỉ là gánh nặng, trừ khi có lợi cho làm ăn.

Shen mặc chiếc áo dài gấm của mẹ để lại, đã may lại cho vừa vặn nhưng vẫn chật ở hông, ngồi trong phòng chờ lễ uống trà. Phoem đến trong chiếc Ford Model T đen bóng, mặc vest xám vừa vặn, tóc bôi dầu bóng loáng, không cười, không nhìn thẳng vào mặt cô dù một lần. Lễ bái đường diễn ra trong im lặng, tay cha Shen run rẩy khi nhận chén trà từ Phoem, mẹ Shen khóc thút thít ở góc phòng, lau nước mắt bằng khăn tay cũ. Phoem chỉ liếc qua danh sách của hồi môn: vài thùng thiếc nguyên chất, không đủ đền nợ cho ông, rồi quay sang quản gia dặn dò việc giao nhận hàng tháng, coi như Shen không tồn tại.

Đêm tân hôn, Phoem vào phòng chưa đầy mười phút, nói có bản kê khai lô hàng đi Penang phải hoàn thành ngay, rồi quay lưng đi thẳng vào thư phòng. Shen ngồi bờ bờ chiếc giường cưới trải vải đỏ thô ráp, đợi đến nửa đêm vẫn không thấy anh quay lại. Sáng hôm sau cô thức dậy, nhà trống rỗng, chỉ có quản gia mang lên khay bạc đựng một mẩu giấy: Đi Penang công tác, ba tháng. Quản lý nhà cửa tùy ý. Không chữ ký, không lời chào.

Ba tháng cô sống như tù nhân trong dinh thự rộng mười mẫu. Quản gia Ah Yoke, người phục vụ Phoem từ nhỏ, coi cô như không khí, các người hầu khác cũng theo đó mà lờ đi cô. Cô lang thang khắp các phòng, một lần Ah Yoke quên khóa thư phòng, cô lẻn vào. Trên bàn làm việc chất đống sổ sách ghi chép chữ nguệch ngoạc của Phoem, một hộp xì gà Hà Lan, và một bức tượng gỗ nhỏ hình con chim bị gãy cánh, nằm giấu sau chồng vận đơn. Cô chạm vào tượng, gỗ mịn màng vì bị cầm nắm quá nhiều. Dưới đáy một cuốn sổ sách, cô tìm thấy mẩu giấy gạo nhàu nát, viết bằng chính nét chữ của Phoem, ghi đầy đủ cụm từ: Dục Vọng Thầm Kín (Cánh Chim Giấu Tình), bên cạnh là phác thảo một con chim nhỏ đang trốn trong tán hoa phượng vĩ. Cô không hiểu nghĩa, chỉ biết đó là chữ của anh, nên giấu mẩu giấy vào túi áo dài, ngón tay cứ xoa lên nét mực cho đến khi mực nhòe nhoẹt.

Cô định trốn ra ngoài tìm mẹ, nhưng Ah Yoke nói Phoem đã dặn không ai được cho cô ra khỏi dinh thự. Gửi thư về nhà, cha không trả lời, chỉ gửi người mang một bao gạo và lời nhắn: Đừng làm nhục gia đình. Mẹ cũng không dám đến thăm, sợ Phoem cắt đứt hợp đồng trả nợ.

Tháng mười, mùa mưa về, Phoem trở lại. Cô nghe tiếng động cơ Ford nổ giữa bùn đất từ xa, chạy vội ra cửa trước, nhưng anh đi ngang qua cô như đi ngang qua một cái cây, không gật đầu, không nói lời nào. Anh đen đi, gầy hơn, mang theo mùi muối biển và khói thuốc đinh hương đặc trưng của Penang. Anh đi thẳng vào thư phòng, khóa trái cửa. Bữa tối anh ngồi đầu bàn, ăn trong im lặng, không nhìn cô. Cô hỏi thăm việc ở Penang, anh đáp gắt: Chuyện làm ăn không phải việc của em. Cô đưa tay định chạm vào tay anh, anh giật mình rút tay lại, nói: Đừng chạm vào tôi.

Tuần sau đó anh về nhà muộn, nồng nặc mùi rượu, vào phòng khách ngủ, không bao giờ bước vào phòng cưới. Cô nghe anh đi lại trong thư phòng đêm khuya, đôi khi tự nói chuyện bằng tiếng Phúc Kiến, thứ tiếng cô không hiểu. Một lần nghe lén được Ah Yoke thì thầm với người hầu: Tuan Phoem gặp một cô gái ở Penang, vũ công ở vũ trường Happy World, định ly hôn với Nyonya Shen để cưới cô ta. Thế giới của Shen sụp đổ hoàn toàn. Không chỉ vì anh ngoại tình, mà vì cô với anh, chưa bao giờ là vợ chồng, chỉ là món hàng đổi chác, là món nợ cần trả xong rồi vứt đi.

Cô siết chặt bức tượng gỗ con chim vào lòng bàn tay, cánh gãy đâm vào da thịt để lại vết hằn. Cụm từ Phoem từng viết, Dục Vọng Thầm Kín (Cánh Chim Giấu Tình), cứ lởn vởn trong đầu cô, như một con chim đang vỗ cánh trong lồng ngực mà cô không thể gọi tên. Cô có thể trốn đi, nhờ người bạn cũ làm ở đồn điền cao su giấu mình, dù biết đồn điền chủ là bạn của Phoem, rất dễ bị phát hiện. Hoặc cô có thể ở lại, đợi anh ly hôn, rồi quay về nhà cha mẹ, nhưng họ sẽ ruồng bỏ cô, gọi cô là kẻ nhục nhã. Hay cô sẽ để lòng thù hận lớn dần, trói buộc mình vào định mệnh đã an bài từ cái ngày cha ép cô uống chén trà đính hôn?

Đêm đó mưa rào xuống, cô đứng dưới hiên nhìn chiếc Ford lại nổ máy, Phoem lại đi Penang, lần này không biết bao lâu mới về. Trong túi áo cô vẫn còn mẩu giấy gạo nhòe mực, ghi đầy đủ cụm từ ấy, và bức tượng con chim gãy cánh. Cô chưa biết mình sẽ chọn gì, chỉ biết gió mùa thổi qua, mang theo mùi muối biển từ Penang, và một khao khát thầm kín mà cô chưa từng dám thừa nhận, đang trỗi dậy.

#Dự Phòng