Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
39 lượt xem

Nakhun chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải đối mặt với từ “duyên kiếp” trong một người. Duyên kiếp, theo cái nhìn của một sinh viên khoa học hai mươi tuổi, là thứ chỉ có trong truyện ngôn tình hay văn học Đông Á. Đó là thứ trừu tượng, mơ hồ và dễ dàng bị phá vỡ bởi một lập luận logic. Cho đến ngày ấy – ngày định mệnh trêu đùa, biến anh từ một chàng trai bình thường ở Bangkok thành một kẻ lạ trong cái nôi của Vương quốc Ayutthaya đã qua bốn thế kỷ.

Tất cả bắt đầu từ một chiếc Khom, một loại nến tự làm từ vỏ cây dừa, mà anh và bạn bè thường dùng trong các buổi lễ Phật. Khi tay Nakhun chạm vào ngọn lửa nhỏ, một luồng nhiệt kỳ lạ, không phải nóng mà như một áp lực vô hình, đột ngột kéo anh vào một vòng xoáy ánh sáng và âm thanh rít lên đầy hoảng loạn. Khi định thần, mùi mù của cống rãnh, khí hậu oi bức và phong cảnh xa lạ đập vào mũi và mắt anh. Không còn những tòa nhà chọc trời, đường cao tốc dập dềnh. Thay vào đó là những mái ngói đỏ rợp bóng cây, tiếng chuông chùa reo vang từ xa xa và những chiếc thuyền khua mái lấp lóa trên sông Chao Phraya.

Anh lạc lõng trong một thế giới không có tên trên bản đồ của mình. May mắn (hay không may mắn) là một nhóm người trong trang phục cổ trang đã tìm thấy anh, lầm tưởng anh chính là Klao – chàng trai trẻ đã biến mất từ tuần trước. Klao, em trai của Phop, một viên quan trẻ tuổi ở Hoàng cung. Nakhun, trong cái bối rối tột độ, đã không kịp phản ứng khi tên mình bị thay thế. Giả mạo là sai lầm kinh khủng. Nhưng nếu bộ mặt mình giống Klao đến mức ngay cả người thân cũng nhận lầm? Liệu có phải Klao thực sự có liên quan đến vụ việc này? Và còn nữa, nếu Klao đã mất tích, vậy ai là người đang ở trong mộng của Phop mỗi đêm, bàn chuyện đạo đức, chính trị và những bí mật trong cung?

Đó là lý do tại sao Nakhun phải ở lại. Duyên kiếp bên người, theo cách mới anh hiểu, không phải là mối lương duyên ngọt ngào. Nó là một sự gánh nặng, một mạng lưới những ràng buộc không lối thoát. Anh bị gánh dính vào số phận của Klao, vào nỗi đau của một người mẹ đang khóc trong im lặng, vào sự khao khát tìm kiếm của một người anh gọi là Phop. Anh phải đi sâu vào cung điện, nơi lời nói có thể là dao găm, nơi một nụ cười che giấu ngàn vì sao đao, để tìm manh mối về sự biến mất của Klao. Phải chăng Klao đã bị cuốn vào một âm mưu chính trị? Hay một tình yêu cấm kỵ? Hoặc thậm chí là một bí mật về tôn giáo mà cả vương triều đang che giấu?

Và Phop, người bạn, người anh, người mà theo mọi tin đồn đều có mối quan hệ đặc biệt với Klao – là rào cản lớn nhất. Đôi mắt của Phop không bao giờ rời Nakhun. Trong đó không chỉ có sự nghi ngờ lạnh lẽo, mà còn có một nỗi đau mơ hồ, một sự phòng vệ như gấu bốc. Phop không tin. Phop không thể tin rằng người em trai Klao trở về trong hình hài này, với cái tên Nakhun, với những câu hỏi và sự thiếu hiểu biết một cách đáng kinh ngạc về những phong tục, về luật lệ, về chính bản thân Klao. Có những lúc, ánh mắt Phop như xuyên qua lớp vỏ Nakhun đang khoác lên mình, như thể anh ta đang cố gắng tìm kiếm một cái gì đó – một tật nói, một thói quen, một sự khác biệt tinh tế.

“Em không phải là Klao,” Phop đã thẳng thừng nói trong một buổi tối, khi ngoài trời mưa rả rích trên mái ngói, khi chỉ có hai người trong căn phòng nhỏ. Giọng anh ta trầm, không gằn giọng, mà đầy sự mệt mỏi. “Klao… trước khi mất tích, có một điều gì đó thay đổi. Anh ấy nhìn tôi như nhìn một người xa lạ. Từ một tuần trước. Em có biết điều đó không?”

Nakhun tái mét. Đó là câu hỏi nguy hiểm. Đó là tia sáng đầu tiên rọi vào màn đêm.

Duyên kiếp bên người, rốt cuộc, là trói buộc. Nó không trao cho Nakhun cơ hội được tự do, được trở về. Nó buộc anh phải trở thành Klao, ít nhất là trong mắt Phop và thế giới này. Mỗi bước đi, mỗi câu nói, mỗi sự im lặng đều là một ván cờ. Anh không chỉ đang tìm kiếm một người anh đã mất. Anh đang cố gắng trở thành người mà Phop tin tưởng, người mà cung điện này cần, để từ đó, vô hình trung, có thể lần theo dấu vết của sự thật.

Trong những giấc mơ về Bangkok hiện đại, Nakhun thường thấy mình ở trên những con phố đông đúc, nhưng lần nào cũng có một bóng dáng mặc áo dài cổ điển lùa vụt qua, ngoái đầu nhìn anh với ánh mắt đầy vấn vương và lời cảnh báo không thành lời. Đó có phải là Klao thực sự? Hay chỉ là gánh nặng của lương tâm? “Duyên kiếp” không phải là thiện ý. Nó là sự giam cầm một cách dịu dàng. Và trong cung điện Ayutthaya này, dưới cái nhìn dò xét của Phop, Nakhun hiểu rằng mình không còn là một sinh viên hai mươi tuổi nữa. Anh là một mảnh ghép trong một bức tranh lịch sử đã cũ, và rất có thể, mảnh ghép ấy sẽ không bao giờ tìm được chỗ của mình trên bản đồ thời gian nữa.

#Dự Phòng
Tập phim:
Tập phim: