Diana tỉnh dậy giữa một im lặng ghê góc, chỉ còn tiếng máy thở nhẹ nhàng và tiếng nước chảy từ một van chưa được siết chặt ở cuối hành lang. Cô không ở trong phòng ngủ quen thuộc với tấm rèm chim cách âm. Cô đang nằm trên một chiếc giường kim loại lạnh lẽo trong một căn phòng trắng xóa, có cửa sổ nhỏ nhìn ra một cảnh hoang vu của những cây thông và bụi bặm da diết. Một cái tên lạ lùng vang lên trong đầu cô, rõ ràng như tiếng thì thầm: Honey Bunch. Nó ngọt ngào đến phát sợ.
Chồng cô, Andrew, đứng cạnh giường. Gương mặt anh vẫn hiền từ như mọi khi, nhưng ánh mắt thì khác. Trong đáy mắt ấy một tầng băng dày cộm, thứ không bao giờ cô thấy trong suốt chín năm hôn nhân. Anh mặc một chiếc áo blouse trắng, không phải bác sĩ, mà giống như một kỹ sư hay nhà nghiên cứu. Anh nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng, ấy là giọng điệu anh vẫn dùng để an ủi cô mỗi khi cô đau đầu: “Em sẽ ổn thôi, Diana. Mình đang ở nơi an toàn. Đây là Honey Bunch. Chỉ cần vài ngày nữa, mọi thứ sẽ trở lại bình thường.”
Honey Bunch. Từ đó không chỉ là một cái tên. Nó là một thứ gì đó rất lớn, một hệ thống, một cơ sở, một thành phố nhỏ bí mật được xây dựng giữa khoảng không hoang sơ của một vùng đất bị lãng quên. Nó nhắc cô đến một trái tim kẹo ngọt ngào, nhưng lại tan vỡ thành từng mảnh nhọn.
Ký ức cô trả về từng mảnh, lả tả và đầy đau đớn. Không phải tai nạn xe hơi. Không phải cơn đau tim bất thường. Một hôm, sau khi cô phát hiện ra một tập tài liệu mật trong phòng làm việc của Andrew, cô bỗng thấy loạng choạng, và rồi ngã lên một chiếc ghế đẩu trong bếp, tưởng mình sắp ngất. Đó là lúc Andrew xuất hiện, với ánh mắt ấy, và nói: “Ta đã cố gắng giải quyết bằng mọi cách khác, nhưng Honey Bunch là lựa chọn duy nhất. Em sẽ không còn đau đầu nữa. Em sẽ nhớ lại tất cả, và mình sẽ bắt đầu lại.”
Honey Bunch không phải là nơi chữa lành. Đó là nơi họ can thiệp sâu vào khoảng trống trong ký ức của cô, nơi họ tìm kiếm thứ mà Andrew gọi là “ô nhiễm tư tưởng” – những suy nghĩ khó chịu về sự bất đồng, về những bí mật thứ hai, về sự cô đơn trong một cuộc hôn nhân mà anh luôn kiểm soát từng gram tình cảm. Honey Bunch là thí nghiệm. Cô là một bệnh nhân thử nghiệm. Cuộc hôn nhân của họ, những kỷ niệm ngọt ngào, những lời hứa trên sa mạc cát trắng và ánh hoàng hôn ở Hawaii, có thể đã bị tạo ra, bị ghi lại, bị tu chỉnh trong một phòng thí nghiệm nào đó bên dưới thánh đường của Honey Bunch.
Cô nhớ lại nụ cười của Andrew ngày cưới, quá hoàn hảo. Cô nhớ lại những bức thư tay anh viết cho cô lúc còn yêu, ngôn từ đẹp đẽ đến mức không tưởng. Cô nhớ lại cảm giác lạ lùng, đôi khi, rằng cô chỉ đang diễn một vai trò, một kịch bản được viết sẵn về người vợ lý tưởng. Và giờ đây, trong căn phòng trắng này, với tiếng máy tính vang lên từ phòng bên và những bóng người đi qua cửa sổ mờ ảo, tất cả sự thật đáng sợ về Honey Bunch và về Andrew ùa về:
Cuộc hôn nhân của cô là một phòng thí nghiệm sống.
Cô là một sản phẩm của nó.
Và Andrew không phải là một người chồng đau khổ đang cố cứu vợ mình. Anh ta là một nhà khoa học, một kỹ sư tâm trí, và Honey Bunch là cái máy từ tính khổng lồ của anh ta. Cô, Diana, chỉ là một thông số trong công thức của anh ta. Sự thật mới có vẻ như một cú đánh mạnh vào sọ não, nhưng lại kỳ lạ làm sao – nó giải thoát cô. Trong sự hoảng loạn, một ý nghĩ mũi nhọn đâm xuyên qua: Nếu tất cả những ký ức đẹp đẽ đều bị tạo ra, liệu còn gì là thật? Liệu còn có tình yêu nào đích thực không?
Giờ đây, Andrew bước vào, trên tay cầm một ly nước nhiệt độ phòng. Nụ cười của anh vẫn nở trên môi, nhưng nó không còn đến được mắt anh nữa. “Sắp xong rồi em yêu,” anh nói, cái từ “yêu” lúc này nghe như một từ trong một chương trình máy tính. “Honey Bunch sẽ giúp em quên đi những suy nghĩ rối rắm. Em sẽ trở thành người vợ hoàn hảo lần nữa.”
Diana nhìn chằm chằm vào anh, và trong đáy mắt cô, một tia sáng lạnh lùng, thứ mà cô chưa từng có, bắt đầu lóe lên. Cô hiểu rằng, bất kể ký ức của cô được phục hồi đến đâu, cô giờ đây sống trong một sự thật đáng sợ hơn gấp vạn lần: Honey Bunch không chỉ là một cơ sở. Nó là tên gọi cho chính cuộc hôn nhân của họ. Và cô chưa biết liệu mình có phải là một nạn nhân, hay cũng là một phần của công thức kinh hoàng đó hay không. Cánh cửa phòng thử nghiệm khép lại, cô nghe thấy tiếng khóa vang lên, và lần đầu tiên sau nhiều năm, Diana cảm thấy mình hoàn toàn cô độc, trong một ngôi nhà mà cô từng gọi là tổ ấm.






