Hướng Về Sao Băng Cầu Nguyện - Tập 3: Những Bóng Ma Của Quá Khất
Sau cơn bão tâm can, Chung Tiểu Hữu bắt đầu chậm rãi đón nhận sự ấm áp từ hòn đảo Tinh Phố nhỏ bé này. Mùi muối biển, tiếng cười giòn tan của trẻ con chạy qua phiên chợ tối, ánh lửa le lói từ những ngọn đèn đường cũ kỹ – tất cả như từng mảnh ghép lấp đầy khoảng trống trong lòng anh. Anh học cách phụ việc l附着 quán cà phê của Uyển Triết, những ngón tay từng run rẩy giờ đây có thể ấm áp nâng ly cà phê. Quan hệ với cộng đồng dần được hàn gắn, trừ một mảnh ghép then chốt: cô gái tên Thiên Hà, người chủ quán cà phê, người đã cất lời đề nghị được sống chung bên nhau. Nhưng mỗi khi ánh mắt cô tìm đến anh, trong lòng Tiểu Hữu lại dâng lên một nỗi lo sợ mơ hồ, như một bản nhạc quen thuộc nhưng không tìm ra giai điệu.
Rồi một ngày nắng, mưa bất chợt đổ xuống đảo. Trong cơn mưa như trút nước, một chiếc xe máy cũ kỹ dừng trước quán. Người phụ nữ bước xuống, áo khoác ướt sũng, mái tóc dài buông xuống vai, và đôi mắt… đôi mắt ấy là của Hà Hướng Dương, người yêu cũ của Hà Hướng Vĩnh trước khi anh biến mất. Cô đến Tinh Phố vì một dự án nhỏ, và cô nói với nụ cười hơi đượm buồn: Tôi thấy ở đây có bóng dáng của một người cũ… không ngờ lại là cậu. Cả thế giới của Chung Tiểu Hữu như chao đảo. Sự hiện diện của Hướng Dương như một lời nhắc nhở sống động về Hà Hướng Vĩnh – thằng bại liệt, kẻ tự giận mình, người đã ước được trốn chạy. Bỗng dưng, những ký ức về sự cô độc và tuyệt vọng ngày nào ùa về. Và điều nguy hiểm hơn: Thiên Hà và Hướng Dương, hai người phụ nữ ở hai đầu cuộc đời anh, dường như bắt đầu đối xử với nhau với một sự cảnh giác khó hiểu.
Uyển Triết – người bạn thân duy nhất biết bí mật – càng trở nên lo lắng. Anh nhận thấy ánh mắt của Chung Tiểu Hữu lúc nào cũng mang nỗi sợ sợ: sợ quá khứ đòi hỏi, sợ bản thân không xứng đáng với hiện tại, và sợ nhất là điều ước sao băng kia. Đừng tìm cách chối bỏ điều đã làm, Triết từng nói, tay siết chặt thành ghế. Mọi thứ đều có cái giá. Có thể cái giá của ước nguyện chưa đến, nhưng nó đang chờ đợi ở đâu đó.
Một đêm, dưới bầu trời sao dày đặc, Tiểu Hữu đứng một mình trên bãi biển. Trong đầu ong ong tiếng thì thầm của hai người phụ nữ, và hình ảnh của hai con người – Hà Hướng Vĩnh và Chung Tiểu Hữu – đan xen, dày vò. Anh nhắm mắt, thì thầm câu cầu nguyện thứ hai, một câu nguệch ngoạc: Xin cho tôi được là chính mình, dù chỉ một lần. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Lần này, anh không còn thấy ánh sáng rực rỡ, mà chỉ thấy một vệt sáng xanh lạnh lùng lướt qua, rất nhanh, như một lời cảnh báo.
Hướng Về Sao Băng Cầu Nguyện - Tập 4: Cái Giá Của Một Điều Ước
Sao băng lần thứ hai đã đến, mang theo một luồng khí lạnh khó tả lan tỏa khắp đảo. Con người liên tục có những giấc mơ kỳ lạ, hoặc thấy những hình ảnh từ quá khứ họ nghĩ đã chôn vùi. Người dân Tinh Phố bắt đầu thì thầm về những linh hồn lạ. Chung Tiểu Hữu hiểu rằng đây không phải ngẫu nhiên. Đó là hệ quả của điều ước – thế giới đang bị xáo trộn bởi sự hiện diện của hai linh hồn trong một cơ thể.
Xung đột leo thang. Hướng Dương, với trực giác của một người từng yêu thương, dần nhận ra sự khác biệt trong Tiểu Hữu – những cử chỉ, ánh mắt, cảm xúc ẩn sâu. Cô đặt câu hỏi straight up, buộc anh phải đối mặt với chính mình. Anh là Hướng Vĩnh phải không? Lời hỏi ấy như tác dụng vào mạch máu. Không gian giữa hai người rung lên vì sự im lặng đầy nghẹt thở.
Thêm vào đó, Thiên Hà – người luôn cảm nhận được sự che giấu trong ánh mắt Tiểu Hữu – bắt đầu rút lui. Cô không còn cười như trước, và khi nói chuyện, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy khoảng cách: Có những bí mật, cho dù nói ra đi nữa… cũng không thể cứu vãn được gì. Cô chọn cách bảo vệ trái tim mình trước một sự thật có thể phá vỡ tất cả.
Sự thật trần trụi bắt đầu lộ diện. Có những tổn thương chỉ da thịt mới lành, mà tâm hồn thì đang rỉ máu. Uyển Triết phát hiện ra một điều kinh hoàng: từ khi ước nguyện, những người từng có liên quan mật thiết đến Hà Hướng Vĩnh – như Hướng Dương, thậm chí cả bản thân Triết – đều dần trải qua những biến cố nhỏ nhưng lạ lùng, như thể dòng chảy số phận của họ bị kéo theo. Có lẽ, điều ước không chỉ tống tiễn Hà Hướng Vĩnh mà còn bắt đầu hút những mảnh đời xung quanh anh vào vùng xoáy mới, gây ra những mất mát vô hình.
Trước đêm sao băng thứ hai vụt qua, một trận giông dữ dội ập đến đảo Tinh Phố. Điện đứt, tiếng sóng đập ùng ục. Trong căn phòng nhỏ của quán cà phê, Chung Tiểu Hữu, Hướng Dương, Thiên Hà và Uyển Triết cùng ngồi lại, trước ngọn nến leo lét. Không còn đường lui.
Đó là khoảnh khắc then chốt. Hà Hướng Vĩnh – với tất cả sự yếu đuối, tự ti và khát khao được trốn chạy – và Chung Tiểu Hữu – với những chút ấm áp và ý chí mới tìm thấy – cùng thức tỉnh trong một cơ thể. Anh không còn là một hay hai. Anh là sự giao thoa của hai linh hồn, mang theo hai tập quyển ước mong và hai khối nỗi đau.
Tiểu Hữu (hay Hướng Vĩnh?) đứng dậy, giọng run run nhưng kiên định. Anh nhìn vào mắt Hướng Dương, rồi Thiên Hà, rồi Uyển Triết. Tôi đã ước muốn biến mất. Nhưng tôi không hiểu rằng biến mất không có nghĩa là mọi thứ chấm dứt. Nó chỉ là bắt đầu một sự di chuyển. Và tôi đã di chuyển… vào chính nhà tôi, mang theo một người xa lâu rồi trở về.
Anh thú nhận mọi chuyện. Về sự tuyệt vọng ban đầu, về sao băng, về sự chuyển đổi. Anh nói với Thiên Hà về sự e dè của bản thân vì cảm thấy không xứng với tình yêu trong sáng của cô. Anh nói với Hướng Dương về nỗi sợ phải đối mặt với quá khứ và trách nhiệm. Và với Uyển Triết, anh xin lỗi vì đã vô tình kéo cả bạn vào vòng xoáy này.
Hướng Về Sao Băng Cầu Nguyện không còn là một hành trình của một người trốn chạy nữa. Nó trở thành một cuộc thử thách tập thể cho cả bốn người. Họ buộc phải đối mặt với câu hỏi lớn: Liệu một tình yêu có thể chấp nhận sự tồn tại của hai linh hồn trong một? Liệu sự hàn gắn có thể xảy ra khi cái gốc của nó là một phép màu bất đắc dĩ? Và quan trọng nhất, liệu cái giá phải trả cho điều ước – cái giá đó là gì? Là sự mất mát cuối cùng? Hay là một sự thức tỉnh đắt giá?
Thời khắc sao băng lần thứ hai sắp vụt qua. Trên bãi biển, bốn người đứng cạnh nhau, nhìn lên bầu trời đêm cuối cùng trước sự kiện trọng đại. Gió biển lạnh buốt thổi. Tất cả họ biết rằng sau vệt sáng này, mọi thứ sẽ không bao giờ trở lại như cũ. Họ đã Hướng Về Sao Băng Cầu Nguyện một lần, và giờ đây, họ phải hướng về ánh sáng rực rỡ ấy với một lựa chọn mới, một quyết định định mệnh sẽ quyết định liệu tình yêu có thể vượt qua được cả những phép màu lẫn những bất hạnh của số phận. Cuộc đời của họ, từ nay, sẽ không bao giờ là của riêng một ai. Nó sẽ là của tất cả những ai từng yêu thương, từng tổn thương, và từng dám hy vọng.







