Huyền Thoại Bóng Nguyên Linh (Phần 2): Cuộc Giải Mã Vực Tối
Khi đêm thứ bảy trôi qua, ánh hào quang từ Tâm Ngọc Bích đột ngột tắt lịm. Trước mắt Lộc, khu rừng Nguyên Linh chìm vào bóng tối dày đặc – thứ bóng đen không đơn thuần là màn đêm, mà như một sinh thể sống lởn vởn thở dốc quanh những gốc cổ thụ.
Cậu giơ cao ngọn đèn linh phách, ánh sáng lờ mờ chiếu vào vực sâu phía trước. Một tiếng thì thào rạn vỡ vọng lên từ dưới đáy, như hàng ngàn giọng nói chen lấn: Ngươi mang mắt trần mà dám xâm phạm lãnh địa của Huyễn Ảnh? Lộc nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi. Chẳng phải Yên Tinh đã dặn Bước xuống vực, ngươi phải quên đi chính mình sao? Nhưng chưa kịp định thần, gót chân trượt khỏi mép đá – cậu rơi thẳng vào hư vô.
Không gian dưới đáy vực không phải địa ngục tưởng tượng. Đó là một sa mạc mênh mông chồng lấp những mảnh ký ức vỡ vụn từ vạn kiếp trước. Ở đó, Lộc thấy chính mình hóa thành bầy chim sắt lạc loài trong bão điện, rồi biến thành già làng bộ tộc bị bức tử dưới chân Tháp Định Mệnh. Mỗi một mảnh đời là một lần Nguyên Linh Bóng tan vỡ.
Đột nhiên, một bóng hình như khói xám thấp thoáng phía xa. Gã ta cất giọng quen thuộc đến rợn người: Chào đứa con thất tán. Ngươi sẽ kết thúc vòng luẩn quẩn những ảo ảnh này chứ? Lộc run rẩy nhận ra – gã già mang gương mặt giống hệt cha cậu đã mất từ tám năm trước. Chưa kịp đáp lời, Tâm Ngọc Bích bỗng nóng rực trong ngực. Ánh sáng xanh lục bùng lên phản chiếu sự thực: trước mắt cậu không phải hồn ma, mà là Giả Hữu – sinh vật được dệt từ chính nỗi hoài nghi của phàm nhân.
Muốn chạm đến Bản Lai Diện Mục của Bóng Nguyên Linh, ngươi phải đốt đi dục vọng cuối cùng – lời Yên Tinh vang vọng. Lộc cắn chặt môi, ném cây đèn linh phách vào không trung. Ngọn lửa xanh thiêu rụi hình ảnh người cha giả mạo. Sa mạc ký ức vỡ òa thành mưa tro tàn.
Khi đám tro lắng xuống, cậu thấy nó. Sinh mệnh thứ tám – một Hạt Nguyên Linh đột biến bị Yên Tâm Cổ Tổ phong ấn từ thời Hồng Hoang. Nó không tàn ác như Yên Tinh cảnh báo, chỉ đơn thuần là sinh linh cô độc mang trong mình lời nguyền trường sinh.
Chương 2 khép lại khi Lộc giơ tay chạm vào hạt sáng. Cả vũ trụ như trượt dài qua kẽ ngón tay. Không biết đâu là cậu tan vào ánh sáng, hay ánh sáng tan vào cậu. Đúng như tục ngữ bộ lạc cũ:
Phàm nhân thắp lửa dò bóng tối
Ngờ đâu mình vốn… là lửa
(Ghé thăm Chi Bội Nguyệt Đồng Thư đêm rằm tháng Bảy để khám phá Sự Thật về Cánh Cửa Dẫn Đến Linh Giới)
---
Tác giả: Khách Vãng Lai
Lưu ý: Khi đọc truyện, hãy thắp một cây nến hương trầm. Người xưa nói những câu chuyện có linh hồn sẽ tự tìm đường đến với ai xứng đáng...






