Kỳ Nghỉ Thác Loạn
Ed Waxman không ngủ được một mảnh giấc nào đêm thứ ba liên tiếc. Bảng PowerPoint trên màn hình laptop nhấp nháy như một tên tử hình đang đếm ngược qua từng giây một. Còn 44 giờ. 44 giờ để cứu cái công việc từng bị hứng thú trong năm năm rồi theo anh từ khoảnh khắc bước chân vào văn phòng quảng cáo Sterling & Ross.
Morris, sếp của anh, đã nói rất rõ ràng trong buổi họp sáng nay: chiến dịch cho khách hàng Brookstone Foods là cửa cuối cùng. Thất bại nghĩa là thất nghiệp. Không có một lần thứ ba.
Ed ngồi xuống ghế bành trong căn hộ nhỏ ở Jersey City, gục mặt xuống bàn phím. Anh cần một concept hoàn hảo – gì đó đập trực tiếp vào ngón ngọt ngào của người tiêu dùng trẻ, gì đó khơi gợi khao khát ăn vặt mà không cần suy nghĩ. Nhưng đầu anh chỉ có một mớ hỗn độn.
Đúng lúc đó, chuông cửa reo.
Ed mở cửa và thấy Cooper - anh trai ruột ở tuổi 34, với nụ cười tươi rói và một chiếc vali nhỏ đã lỉnh kỉnh bên hành lang.
Coop, hiện tại không phải lúc.
Anh lại bị đuổi việc à?
Tôi KHÔNG bị đuổi việc - tôi đang có nguy cơ - đó là hai chuyện khác nhau.
Cooper không nghe, đã bước vào căn hộ như thể đây là khách sạn của anh ta. Này, anh em mình nói chuyện nhé. Anh còn kỳ nghỉ thác loạn nào chưa sử dụng từ năm ngoái? Ba ngày?
Ed nhẩm tính. Giáng sinh. Năm mới. Lễ Tạ Ơn. Có, nhưng tôi không -
Tốt. Thứ Sáu mày xin ốm, tao sẽ lo một cuối tuần. Một cuối tuần đúng nghĩa.
Cooper không nói thêm, chỉ gõ gõ vào điện thoại và bắt đầu lên kế hoạch như một viên tướng chuẩn bị trận đánh.
---
Ed không rõ cơ mình đã đồng ý theo cách nào. Câu chuyện là giữa thứ Năm, anh đang ngồi trong quán cà phê ở Hoboken, cố viết concept thì Cooper ghé vào, kéo anh ra ngoài và nói: Gặp một người, ba mươi phút thôi.
Có ai hẹn hò lúc tối thứ Năm à? Tôi cần làm việc.
DsaltyStranger. Hẹn sáu giờ, quán Whisper. Cô ấy đẹp lắm - kiểu intellectual, mặc áo len oversized.
Ed lắc đầu, nhưng rồi lại nghĩ: Nếu ngồi yên một chỗ nữa, anh sẽ phát điên. Hơn nữa, không có ai muốn hẹn hò với một người đàn ông nhìn như vừa ngủ trên ghế bành ba ngày liền. Cô ấy sẽ bỏ đi trước cả khi anh đặt món, và anh sẽ quay lại làm việc. Đơn giản.
Nó không đơn giản.
DsaltyStranger – tên thật là Megan – đến trễ hai mươi phút, tóc đen dài, đeo kính gọng tròn, và mỉm cười tươi tắn khi thấy Ed. Cô ngồi xuống, gọi ly matcha latte, và hỏi anh làm nghề gì.
Tôi là nhân viên quảng cáo. Đang chạy deadline.
Quảng cáo luôn khó hẹn hò. Bao giờ cũng có deadline.
Ed gật đầu suýt chừa nói ra concept trong đầu. Rồi Megan vô tình cà phê lên chiếc áo sơ mi trắng của anh, khiến cả cuộc hẹn hò trở thành thảm họa trong vòng mười lăm phút.
Cooper đã chờ ở quán bên cạnh. Thế nào – ah, đùng. Sơ mi.
Cô ấy đổ cà phê. Tôi đi về nhà.
Không, đợi đã, hẹn tiếp theo bảy giờ rưỡi. Jo.
---
Hẹn thứ hai, bảy giờ rưỡi. Ed đã thay áo. Cooper đưa anh đến quán bar kiểu Pháp ở West Village, dựng poster trên màn hình: Hẹn hò lấp lánh: Ai sẽ trả tiền ly đầu tiên?
Hẹn hò xếp hạng? Ai trả tiền?
Gấp đôi. Hai lần. Bốn. Mình đùa thôi. Cứ tự nhiên đi.
Jo ngồi đối diện, cằm gọn trên tay, mắt sáng lấp lánh như nước hồ mùa thu. Cô mặc váy xanh và có một khiếu hài hước trộn lẫn với sự khiêm tốn. Ed bất ngờ thấy mình thực sự bận tâm đến cuộc trò chuyện này.
Nhưng rồi điện thoại anh rung. Tin nhắn từ Morris: Ed, 10 giờ sáng mai demo sơ bộ. Cận thôi.
Ngay lập tc, mọi thứ trở lại thực tế. Ed xin lỗi, rút ví, để lại ba mươi đô trên bàn và chạy ra khỏi quán. Đêm đó, anh ngủ bốn giờ và mơ về những con số chạy vòng.
---
Thứ Sáu, sáu giờ sáng. Ed gọi điện xin ốm. Giọng anh nghe như vừa nuốt một nắm muối, nhưng Morris – người chưa bao giờ tin ai đi ốm vào sáng thứ Sáu – chỉ nói: Vậy đấy, cố lên.
Cooper đến lúc bảy giờ với hộp bánh ngọt, bia, và một kế hoạch trang giấy dài ba mét rưỡi.
Đây, anh em mình, là cuối tuần chữa lành.
Kế hoạch của mày trông như chiến dịch quân sự.
Đúng chứ. Mình đã phân loại: Cảm giác mạnh, Phiêu lưu ẩm thực, Đêm văn hóa, Cuối thứ Bảy lãng mạn. Trời ơi, mày có biết mình đã sống ở New York bốn năm và chưa bao giờ đi Statue of Liberty không?
Tôi đã đi. Lần mười tuổi.
Đi bằng xe buýt du lịch không tính.
Ed nhìn anh trai. Coop, tôi thực sự cần làm việc.
Anh đã làm việc. Ba ngày. Không ngủ. Không ăn. Không chạm vào ai. Mày đang chết dần trong cái vỏ bọc nhân viên quảng cáo đó, Ed. Mày cần một kỳ nghỉ thác loạn thực sự.
Ed không phản đối. Một phần trong anh – phần cứng cỏi, mệt mỏi, hoài nghi – thực sự muốn đi.
---
Kỳ nghỉ thác loạn bắt đầu lúc chín giờ sáng, Thứ Bảy.
Điểm dừng đầu tiên: Công viên Prospect. Cooper muốn chạy bộ. Ed không chạy bộ từ thời đại học. Nhưng anh bắt đầu, và sau mười lăm phút, anh ngồi thở không nổi trên băng ghế, trong khi Cooper nhảy múa quanh anh như một vận động viên Olympic.
Được chưa? Cảm giác thế nào?
Tôi cảm giác tim mình đang nổ.
Đó là endorphin. Cảm giác sống.
Sau đó, họ đi ăn sáng ở một quán nhỏ ở Brooklyn. Cooper gọi bánh pancake kèm kem và chocolate. Ed gọi cà phê đen và ăn vội cái bánh mì nướng.
Anh biết không, mày phải thử cái này. Cooper đẩy đĩa pancake sang.
Tôi không ăn ngọt lúc sáng.
Mày không ăn ngọt lúc bất kỳ thời điểm nào. Đó là vấn đề.
Ed cắn một miếng. Nó ngon. Nó ngon đến mức anh nhắm mắt lại.
Thấy chưa?
Im đi.
---
Buổi trưa, Cooper dẫn Ed đến một lớp nấu ăn ở Soho. Hai người, bốn mươi lăm phút, làm pizza từ đầu.
Ed chưa bao giờ làm pizza. Anh cố gắng nhào bột, nhưng bột dính vào tay, vào mặt, vào tóc. Anh trông như một người tắm bột. Cooper cười đến chảy nước mắt, nhưng rồi anh trai cũng làm rơi cái chảo xuống sàn.
Người hướng dẫn, một người Pháp tên Laurent, nhìn hai anh em với vẻ mặt hoàn toàn không ấn tượng.
Đây là lớp nấu ăn dành cho người mới bắt đầu. Các anh có thể làm bất cứ thứ gì, nhưng phải ăn được.
Ed và Cooper nhìn nhau. Rồi họ cười. Lần đầu tiên trong nhiều tháng, Ed cười thực sự.
Pizza của họ ra đời méo mó, cháy một bên, nhưng họ ăn sạch.
---
Chiều, họ đi bộ qua cầu Brooklyn. Ed không nhớ lần cuối anh bước qua cầu này là khi nào. Gió lạnh thổi, thành phố hiện ra phía trước như một dải đèn neon.
Coop.
Gì?
Cảm ơn vì cuối tuần này.
Cooper nhìn anh, mỉm cười. Mày cần nhớ rằng cuộc đời không chỉ có deadline.
Ed gật đầu. Nhưng trong đầu anh, concept chiến dịch vẫn đang quay cuồng. Brookstone Foods. 48 giờ. Còn hơn 30 giờ nữa.
---
Tối Thứ Bảy, Cooper đưa Ed đến một buổi diễn thơ ở Greenwich Village. Đây là đêm văn hóa. Mày sẽ thích.
Ed không thích thơ. Anh thích số liệu, biểu đồ, và kết quả đo lườc được. Nhưng anh ngồi xuống, và buổi diễn bắt đầu.
Người đọc thơ là một phụ nữ tên Lily. Cô đứng trên sân khỏi nhỏ, micro trong tay, và đọc những câu về sự cô đơn trong thành phố lớn, về những người đang chạy đuổi thứ gì đó mà họ không thể đặt tên.
Ed cảm thấy như mỗi câu thơ đang đánh trực tiếp vào anh.
Sau buổi diễn, anh đứng ngoài quán cà phê, hít khí lạnh, và nhìn lên bầu trời New York – không thể thấy sao, chỉ thấy ánh đèn vàng vọt từ ngàn căn hộ.
Anh ổn không? Cooper hỏi.
Tôi nghĩ tôi biết concept chiến dịch của mình rồi.
Thật à?
Brookstone Foods. Họ bán snack. Nhưng không phải snack bán được vì ngon. Họ bán được vì khi bạn ăn, bạn nhớ lại một khoảnh khắc nào đó. Một buổi sáng lười biếng. Một đêm xem phim với người yêu. Một kỳ nghỉ thác loạn với anh trai.
Cooper nhìn anh. Nghe hay đấy.
Tôi cần về nhà viết.
Được. Nhưng mai, chúng ta đi Coney Island. Được chưa?
Ed nhìn anh trai. Được.
---
Chủ Nhật, Coney Island. Lạnh. Gió biển thổi từng cơn. Ed và Cooper đi tàu điện ngầm đến bãi biển, ăn hot dog, và đi qua các khu trò chơi cũ kỹ.
Anh nhớ không? Bố đưa chúng ta đi đây hai lần. Mùa hè năm mười tuổi.
Ed nhớ. Anh nhớ bố đứng sau, tay ôm hai anh em, và cả ba cười lớn khi tàu lượn siêu tốc đạt tốc độ cao nhất.
Bố sẽ thích biết chúng ta vẫn đi Coney Island.
Bố sẽ thích biết mày đã dừng lại ba giờ để đi chơi thay vì ngồi trước máy tính.
Ed không tranh cãi.
Trên đường về, trên tàu điện ngầm, Ed mở laptop và bắt đầu viết. Concept chiến dịch chảy ra như dòng nước. Anh viết trong hai tiếng đồng hồ, trong khi Cooper ngủ gục bên cạnh.
Khi tàu điện ngầm chạy qua công viên Manhattan lúc rạng đông, Ed nhấn lưu và gửi email cho Morris.
---
Thứ Hai, sáy giờ sáng. Ed đứng trước bản trình chiếu, mắt thâm quầng nhưng sáng rực. Concept chiến dịch tên là Khoảnh Khắc Brookstone – mỗi snack đi kèm với một kỷ niệm. Quảng cáo cho thấy một người trẻ ngồi trên bậc thềm, ăn chip, và nhớ lại buổi hẹn hò đầu tiên. Một người mẹ ăn bánh quy và nhớ lại buổi sáng nấu ăn với con. Một nhóm bạn ăn popcorn và nhớ lại đêm xem phim.
Morris im lặng trong ba mươi giây. Rồi ông nói: Đây là thứ tôi cần.
Ed thở phào.
---
Thứ Ba, Ed nhận được email từ Lily – cô gái đọc thơ ở Greenwich Village. Cooper đã xin số của cô từ quản lý buổi diễn.
Anh ấy nói anh có vẻ cần người nghe thơ nữa.
Ed nhìn email. Rồi anh nhìn lên, qua cửa kính văn phòng, nơi Cooper đang vẫy tay từ bên kia con phố, tay cầm hộp bánh cupcake.
Anh mỉm cười.
Kỳ nghỉ thác loạn đã kết thúc. Nhưng Ed Waxman, lần đầu tiên trong rất lâu, cảm thấy mình thực sự sống.






