(Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác lâng lâng hạnh phúc khi ước nguyện, và sự bàng hoàng đến tê dại khi nhìn thấy con số âm vô tận kia. Nhưng thế giới này, kể từ ngày hôm đó, đã không còn là thế giới tôi từng biết nữa.)
Thanh đo tình cảm – những thanh màu sắc rực rỡ, lung linh như hiệu ứng trong game, lơ lửng phía trên đầu mỗi người, vô hình với tất cả mọi người ngoại trừ tôi. Nó hiển thị rõ ràng, minh bạch đến tàn nhẫn: màu xanh lục cho sự thân thiện, màu hồng cho sự yêu mến, màu đỏ thẫm cho sự tức giận, và một màu đen kịt, vô tận, đầy gai nhọn đang nuốt chửng mọi thứ – đó là của Matsurika-chan, Marika của tôi.
Mỗi khi cậu ấy tiến lại gần, thanh đen kia lại rung lên bần bật, như một lời nguyền rủa. Nhưng hành động của cậu ấy... ôi, hành động của cậu ấy lại hoàn toàn trái ngược. Cậu ấy vẫn là Marika ngày nào: vẫn nhẹ nhàng đẩy ghế cho tôi mỗi sáng, vẫn âm thầm để một ly sữa nóng trên bàn khi tôi học bài khuya, vẫn nở nụ cười dịu dàng khi tôi lúng túng, và vẫn kiên nhẫn lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của tôi. Cậu ấy thậm chí còn chủ động rủ tôi đi ăn kem sau giờ học, ánh mắt trong veo, không chút toan tính.
Mâu thuẫn này như một mũi khoan cắm sâu vào tim tôi. Nếu cậu ghét tớ đến thế, tại sao mỗi cử chỉ lại ngọt ngào đến vậy? Tôi bắt đầu quan sát cậu ấy nhiều hơn, kỹ lưỡng hơn. Tôi thấy cậu ấy thở dài khi nghĩ tôi không nhìn thấy, thấy đôi mắt cậu ấy ánh lên một nỗi buồn man mác khi nhìn tôi cười đùa với đứa bạn khác. Thanh đen kia vẫn lơ lửng, nhưng tôi bắt đầu nhận ra, nó không phải lúc nào cũng đặc quánh. Có những khoảnh khắc, khi cậu ấy nghĩ tôi không để ý, nó lại loé lên một chút màu xám xịt, hoặc thậm chí là một chút xanh nhạt mờ nhạt, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm trở lại bởi bóng tối.
Một buổi chiều, khi tôi vô tình làm rơi cả chồng sách vở, Marika lao đến đỡ lấy, những ngón tay thon dài khẽ chạm vào tay tôi. Tôi giật mình nhìn lên. Và tôi thấy. Không phải thanh đen kia rung lên dữ dội. Mà là một tia sáng cực nhỏ, rất yếu ớt, le lói trong biển đen – một màu hồng phơn phớt, như thể nó đang cố gắng tồn tại.
Trái tim tôi như ngừng đập. Phải chăng... tất cả chỉ là một trò chơi? Một trò chơi mà cậu ấy đã cố tình diễn, cố tình để tôi nhìn thấy sự ghét bỏ đó, để che giấu đi thứ tình cảm thực sự đang bị kìm nén? Hay là... cậu ấy đang phải chiến đấu với chính mình? Giữa một thứ tình cảm mãnh liệt mà cậu ấy không dám thừa nhận, và một lý do nào đó, một nỗi sợ hãi nào đó, khiến cậu ấy phải đẩy tôi ra bằng cách khiến tôi tin rằng mình bị căm ghét?
Tôi không thể hỏi thẳng. Tôi sợ nếu tôi mở lời, thanh đen kia sẽ lại nuốt chửng tất cả, và tôi sẽ mất cậu ấy mãi mãi. Nhưng tôi cũng không thể tiếp tục sống trong mớ bòng bong này, nơi tôi có thể nhìn thấy cảm xúc của người khác, nhưng lại mù quáng trước cảm xúc của chính người con gái tôi thương.
Tôi quyết định sẽ không nhìn vào thanh đo tình cảm của Marika nữa. Tôi sẽ nhìn vào đôi mắt cậu ấy, vào nụ cười cậu ấy, vào những hành động nhỏ nhặt cậu ấy dành cho tôi. Vì có lẽ, thứ tình cảm chân thật nhất không nằm ở những con số vô tri kia, mà nằm ở sự dịu dàng mà cậu ấy vẫn âm thầm trao đi, ngay cả khi thanh đo tình cảm của Matsurika-chan đã vượt ngưỡng, vượt xa mọi giới hạn của lý trí, để chạm đến một nơi mà tôi vẫn chưa dám đặt chân đến: trái tim cậu ấy.
Và tôi tự hỏi, liệu có phải chính vì tình cảm của cậu ấy đã quá lớn, quá sức chịu đựng, nên nó mới phản kháng bằng cách tạo ra một bức tường đen kia? Một bức tường để bảo vệ chính cậu ấy, và có lẽ... để bảo vệ cả tôi?






