Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
3 lượt xem

Mười Ba Cuộc Săn

Cao Lãng, đảng viên Cộng sản tên gọi dưới danh nghĩa thợ săn trong rừng, từng thề sẽ không bao giờ để chuyện gì xảy ra với Diệp Vô Song – người đồng đội, cũng là người bạn tri kỷ. Khi quyết định một thân một mình dẫn cô về quê hương, chiếc làng nhỏ ẩn náu trong rừng cao nguyên hoang vu ấy, Cao Lãng chỉ mong có một vài ngày bình yên trước khi di chuyển đến điểm tập kết mới. Không ngờ, cái chết và sự truy bát của giặc đã đến sớm hơn dự kiến.

Yến tiệc săn bắn truyền thống của làng – nơi các thợ săn khoe khoang những chiến tích, uống rượu ngô nồng nàn, cười nóoc trước lửa trại – bỗng chốc thành bi kịch. Cao Lãng, ngồi ở One góc tối tăm nhất, mắt dõi theo mọi cử chỉ. Hắn nhận ra ngay sự khác thường trong bụng Diệp Vô Song – chiếc áo dệt thổ cẩm buông lỏng che khuất những đường cong mềm mại đến khó tin. Hơn ai hết, Cao Lãng hiểu điều đó có nghĩa là thế nào: một phụ nữ mang thai trong rừng, giữa lúc giặc như một đàn chó sói truy lùng, sẽ là một mồi ngon bất tỉnh vô danh. Không thể chờ đợi, không thể rời đi trong đêm tối.

Thế rồi, họ đến. Như một cơn bão cắt ngang bầu không khí rộn rã tiếng cười. Một tiểu đội đặc nhiệm của quân địch, trang bị súng ống quân dụng, lặng lẽ như bóng ma bao vây làng. Trước khi bất cứ ai kịp phản ứng, tiếng súng nổ lách tách vang lên. Những người thợ săn già, những đứa trẻ đang chạy qua sân đình, những người phụ nữ đang bê chén rượu – tất cả đều chỉ là những cái bóng ngã xuống trong nháy mắt, nhuộm đỏ mặt đất đất nện. Không hỏi, không cảnh báo. Chỉ là sự tàn sát lạnh lùng.

Khi Diệp Vô Song, mặt tái mét, cố gắng che chở bụng bầu bằng hai tay run rẩy, bị kéo lên chiếc xe hơi lạnh lẽo của giặc, Cao Lãng cảm thấy một mảnh vỡ trong lồng ngực. Hắn không nhìn thấy cảnh tượng đó một cách bình thường. Hắn nhìn thấy ánh mắt của cô – không phải nỗi sợ cho bản thân, mà là nỗi kinh hoàng trước những mảnh đời nhỏ bé đã vụt tan. Hắn nhìn thấy máu trên cỏ, vương vất lẫn với rễ cây và rơm rạ. Mọi âm thanh dường như đã tắt ngấm, chỉ còn lại một tiếng gầm khẽ vang lên từ sâu trong hầm sâu của linh hồn một thợ săn: ‘Săn được rồi.’

Không phải một con vật. Không phải một con người. Mà là một Mệnh Hệ.

Chính trong khoảnh khắc đó, “Mười Ba Cuộc Săn” chính thức bắt đầu.

Nó không bắt đầu bằng một khẩu súng. Nó bắt đầu từ bóng tối. Cao Lãng, người từng săn hổ, sói, lợn rừng trong rừng già, hắn hiểu rằng rừng này – cái rừng thiêng mà cha ông hắn đã từng thờ phụng, nơi linh hồn các bậc thợ săn cũ ngủ yên – sẽ là người bạn duy nhất và cũng là kẻ giám sát khắc nghiệt nhất. Hắn biến mất vào đám cây cổ thụ như một cái bóng, để lại sau lưng một cảnh địa ngục lặng lẽ. Hắn không còn là đảng viên Cao Lãng. Hắn trở thành một thợ săn thuần túy, một cơn ác mộng sống.

Quân địch, tự tin vào vũ khí và thếRELộc, lập tức chia thành các mũi truy tìm. Họ không biết rằng họ đang bước vào một trận săn đuổi có quy luật riêng, nơi kẻ săn chính là con mồi. Cao Lãng không chạy. Hắn dẫn dụ. Hắn để lại một dấu chân giả ở bờ suối. Hắn đặt một chiếc khăn rách của Diệp Vô Song (một chiếc khăn hắn từng giúp cô lau mồ hôi trong suốt hành trình) trên một nhánh cây thưa. Mỗi dấu vết là một lời mời gọi, một cái bẫy tinh thần. Hắn lợi dụng tiếng động tự nhiên: một con chim kêu, một cành khô gãy, cả tiếng gió lướt qua lá – tất cả đều trở thành tiếng nói trong một ngôn ngữ chỉ mình hắn hiểu.

Cuộc săn thứ nhất: Hắn lôi một tên lính điều tra xuống vực sâu bằng một sợi dây bện từ những cọng cây khô, dùng chính chiếc bản lề của tên đó để kẹp chặt cổ. Không tiếng súng. Chỉ một cái rùng mình rồi tắt thở.

Cuộc săn thứ hai: Hắn dụ một nhóm ba người vào khu vực đất sét trơn trượt, nơi những con rắn độc hổ mang rất quen thuộc. Tiếng kêu thất thanh vọng lại rồi lặng im. Rừng già lại nuốt chửng thêm ba mạng.

Mỗi ngày trôi qua, số tên trong danh sách mục tiêu của Cao Lãng giảm đi. Hắn tính: mười một. Mười một kẻ chết trong im lặng, không ai biết tại sao, không ai thấy thân xác. Đội đặc nhiệm bắt đầu hoảng loạn. Họ bắn phá bừa bãi vào bụi rậm, nhưng chỉ trúng những bóng ma. Họ không hiểu rằng họ không chiến đấu với một người. Họ đang chiến đấu với Mười Ba Cuộc Săn – một thứ di sản săn bắn được tôi luyện qua hàng trăm năm, một bản năng nguyên thủy đã thức tỉnh trong Cao Lãng để bảo vệ một phụ nữ mang thai, một tương lai mới.

Đến cuối ngày thứ mười hai, chỉ còn hai tên sống sót nhất. Chúng đã mất hết phương hướng, mất hết tinh thần. Chúng đang ẩn náu bên một bức tường đá cổ, lập thành vòng tròn phòng thủ, khuôn mặt đầy vết cắt từ những cành nhọn.

Cao Lãng đứng trên một tảng đá cao, trong bóng tối dày đặc. Hắn không cần phải nói. Hắn chỉ cần tỏa ra một sự hiện diện vô hình, một cái nhìn lạnh như băng vượt qua khoảng trống. Hắn nhớ lời cha mình dạy: Thợ săn giỏi nhất không phải kẻ giết nhiều nhất, mà là kẻ khiến kẻ địch tự giết chính mình vì sợ hãi.

Tên còn lại, thần kinh đã căng như dây đàn, bóp cò khi nghe thấy tiếng động nhỏ nhất. Viên đạn còn lại của hắn không trúng vào Cao Lãng. Nó trúng vào đồng đội. Một phát, đúng giữa trán.

Cuộc săn thứ mười ba. Cao Lãng lặng lẽ đi xuống, từ trong bóng tối. Hắn không cần súng. Tay hắn nắm chặt con dao găm – vũ khí cuối cùng, món quà của người cha cũng là một thợ săn. Hắn đến trước mặt tên lính cuối cùng, người đang khóc, súng xiên xuống đất.

“Đem Diệp Vô Song về,” – giọng Cao Lãng khàn khàn, như tiếng sáo từ cuối trời. “Bây giờ. Đừng quay đầu.”

Tên lính run rẩy nhìn những con mắt không rãi trong bóng tối rừng. Hắn thấy trong đó không phải sự thù hận, mà là một luật lệ cổ xưa. Luật của rừng. Luật của người săn. Hắng gật đầu, lùi lại, rồi quay người chạy như ma đuổi theo bóng đêm dày đặc, bỏ lại chiếc xe và những xác chết.

Cao Lãng không đuổi theo. Hắn đứng đó, lắng nghe tiếng bước chân dần xa, cho đến khi hoàn toàn im lặng. Rồi hắn nhìn lên bầu trời qua kẽ lá, nơi những vì sao mờ ảo lấp ló. Hắn thầm đếm: mười ba. Mười ba lần phát hiện. Mười ba lần ám sát. Mười ba lần rừng già nuốt chửng.

“Mười Ba Cuộc Săn” không phải là huyền thoại. Đó là một sự thật phải trả giá bằng máu.

Hắn quay về phía ngôi làng đã tan hoang, về phía Diệp Vô Song – người phụ nữ đang chờ đợi, trong một nơi an toàn mà hắn đã chuẩn bị từ lâu. Khi bước qua những xác chết, Cao Lãng không cảm thấy tự hào. Hắn chỉ cảm thấy sự nặng trĩu của một gánh nặ: kẻ săn cũng là con mồi. Mỗi phát súng hắn bắn, mỗi mạng người hắn lấy, đều là một mảnh hồn mình bị cắt rời, để đổi lấy sự sống còn cho một người khác.

Rừng thiêng lại trở nên yên tĩnh. Nhưng cái im lặng ấy không phải là hòa bình. Đó là sự chờ đợi. Sự ghi nhớ. Và lời thề ngầm: bất cứ ai dám động vào người của rừng, sẽ mãi mãi là con mồi trong những Mười Ba Cuộc Săn tiếp theo.

Cao Lãng bước đi. Hắn biết rằng giặc vẫn còn ở đâu đó ngoài kia. Và rừng, rừng sẽ luôn có những bí mật mà chỉ những kẻ săn đích thực mới thấu hiểu. Cuộc săn chưa kết thúc. Nó chỉ tạm dừng, để rồi một ngày nào đó, khi những mối thù mới nảy mầm, con đường máu sẽ một lần nữa được vẽ lên từ những dấu chân cũ, trong rừng già, nơi Mười Ba Cuộc Săn vẫn là một huyết thoại đẫm máu chưa bao giờ phai.

#Dự Phòng