Không khí Giáng Sinh tại Milan
Hai gã Sicily, Marco và Luca, vẫn đùa nhau rằng mùi cam quýt ở quê nhà còn ám trong áo khoác dù đã ba năm làm phụ hồ nơi đô thị lạnh giá. Đêm 24/12, khi tuyết đầu mùa phủ mỏng như lớp bột trên nắp thùng rác góc phố, họ phát hiện thứ kỳ lạ: chiếc thùng màu xanh rêu ọp ẹp ấy phát ra luồng sáng cam nhạt, mùi hương bánh cannoli thoang thoảng.
Sicily Express! Luca hét lên sau khi thử ném vào đó vỏ hộp pizza. Chiếc hộp biến mất, thay bằng nhánh ô liu còn tươi nguyên. Trái tim hai gã nghẹt thở vì nhớ tiếng sóng vỗ Scala dei Turchi.
Cuộc phiêu lưu của kẻ vụng về
Marco lỡ chân ngã dúi vào thùng khi cố với tay nhặt đồng xu rơi. Một tiếng rẹt chói tai, anh chàng biến mất. Giây sau, điện thoại Luca reo ầm ĩ: Tao đang ở trước quán bar của bác Salvo! Mày tin nổi không? Có cả mùi núi lửa Etna đây!
Rắc rối nảy sinh
Khi Luca nhảy theo, chiếc thùng đột ngột rung lắc. Họ về thẳng quảng trường Palermo… nhưng vào năm 1997! Hai gã mặc nguyên bộ đồ lao động lấm vữa, đứng ngẩn ngơ giữa đám đông mặc trang phục retro đang nhảy Vitalia. Sicily Express hỏng giờ rồi! Marco gào lên, tay chỉ về phía chiếc thùng đang dần tan chảy dưới mưa.
Giải pháp kiểu hậu đậu
Hai tiếng vặt vãnh với ông chủ tiệm sửa đồng hồ, họ đổi chiếc Seiko của Luca lấy búa cùng đống linh kiện cũ. Đến bình minh, thùng rác được hàn vá tạm bợ bằng ống nước đồng và dây đèn nhấp nháy Giáng Sinh. Lần này, họ trở về Milan đúng lúc đồng hồ điểm 7h sáng 25/12 – hành trang là chai rượu Nero d’Avola 1997 và ký ức về Palermo thời bao cấp.
Hậu trường buồn cười
Thị trấn Castellammare sau đó đồn đại về bóng ma thùng rác – kẻ trộm để lại những món quà lạ: máy Walkman, tờ lịch thế kỷ 20, và chiếc bánh panettone không rõ nguồn gốc. Còn Marco và Luca? Họ đang tính mở dịch vụ Sicily Express 2.0, dù vẫn chưa sửa được chỗ rò rỉ mùi cá cơm mỗi lần khởi động.






