Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Tái Sinh Thành Nhân Tình

---

Chương 1: Đỉnh điểm của sự nhẫn nhịn

Mayama Chisato đã sống trong bóng tối suốt bảy năm qua.

Mỗi sáng thức dậy, cô phải chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà chồng trước khi bấm giờ đi làm. Bà nội chồng — bà Mayama Shizue — luôn tìm cách chê bai từng đĩa thức ăn. Món canh quá nhạt, cơm quá nhão, rau xào chín quá lửa. Không có gì đủ tốt cho bà.

Chồng cô, Mayama Takeshi, chưa bao giờ lên tiếng bênh vực. Anh ta ngồi ăn cơm trong im lặng, rồi rời đi mà không nói một lời cảm ơn. Đối với Takeshi, sự hiện diện của Chisato trong nhà chỉ đơn giản là một phần của cuộc sống hàng ngày — tự nhiên như bình hoa trên bệ cửa sổ.

Chisato từng cố gắng. Cô học nấu ăn theo sở thích của mẹ chồng, tự học cách xử lý công việc nhà theo tiêu chuẩn của gia đình Mayama — một gia đình thuộc tầng lớp trung lưu thượng ở Yokohama, nơi mà hình thức bên ngoài quan trọng hơn cảm xúc bên trong. Cô cắt giờ ngủ để dọn dẹp nhà cửa, chạy việc cho công ty nhỏ của chồng vào buổi tối, và vẫn phải mỉm cười mỗi khi bà Shizue nhìn cô bằng ánh mắt khinh khỉnh.

Con gái một gia đình bình thường như con, lấy được cháu Takeshi là phúc phần lớn rồi. Đừng có mà tưởng mình xứng đáng.

Câu nói đó của bà Shizue vẫn còn văng vẳng trong đầu Chisato suốt nhiều năm. Cô không phản bác. Cô chỉ cúi đầu, nói vâng, mẹ, rồi quay vào bếp lau thêm một lần nữa.

Nhưng có những thứ không thể nhẫn nhịn mãi.

---

Chương 2: Sự thật đau lòng

Ngày hôm ấy, Chisato về sớm hơn thường lệ. Công ty nhỏ của chồng gặp trục trặc với một đơn hàng, cô muốn bàn giải pháp cùng Takeshi tối nay.

Cô mở cửa phòng làm việc nhỏ trên tầng hai mà không gõ — vì đó cũng là phòng của cô, dù hiếm khi dùng đến.

Cánh cửa hé mở.

Giọng nói trong phòng dừng lại đột ngột. Chisato đứng ngoài hành lang, tay vẫn đặt trên tay nắm cửa. Qua khe hở, cô thấy Takeshi ngồi trên ghế, một cô gái trẻ — tóc dài ngang lưng, mặc váy hoa nhẹ nhàng — đang đứng sát bên cạnh anh, hai tay đặt trên vai anh.

Anh hứa rồi đấy nhé, Takeshi-san. Cuối tuần này đi ăn cơm cùng em.

Giọng nói ngọt ngào đến mức Chisato cảm thấy dạ dày mình co thắt lại.

Takeshi gật đầu. Không phải kiểu gật đầu vội vã để đuổi ai đi. Mà là kiểu gật đầu dịu dàng — kiểu mà anh ta đã không dành cho Chisato từ lâu lắm rồi.

Chisato không la lên. Cô không đập cửa. Cô chỉ đứng đó, lạnh toát từ bàn chân lên đến đỉnh đầu, rồi từ từ bước xuống cầu thang.

Cô gái trẻ tên Mitsui Runa. Cô biết tên đó vì Takeshi từng nhắc trong cuộc gọi điện thoại mà cô tình cờ nghe thấy — Runa-chan mới vào công ty, cần người hướng dẫn. Lúc đó Chisato còn tưởng đó là công việc bình thường.

Bảy năm. Bảy năm cô cố gắng trở thành người vợ lý tưởng, người con dâu hoàn hảo, người phụ nữ đủ tốt cho gia đình Mayama. Và tất cả chỉ là lớp vỏ bọc cho một người đàn ông đã ngoại tình.

---

Chương 3: Cuộc đối đầu

Chisato tìm ra địa chỉ của Mitsui Runa sau ba ngày tra cứu. Cô gái trẻ sống trong một căn hộ nhỏ ở khu Minato, gần công ty mà Takeshi đang quản lý.

Sáng thứ Bảy, Chisato đến trước cửa căn hộ. Cô mặc bộ đồ đơn giản, tóc buộc gọn, mắt sưng đỏ vì đêm qua không ngủ được. Nhưng trong mắt cô không còn sự nhẫn nhịn nào nữa.

Runa mở cửa. Cô gái trẻ nhìn Chisato với vẻ ngạc nhiên, rồi nhanh chóng hiểu ra. Đôi mắt Runa hơi chớp nhanh, nhưng không có vẻ hối hận.

Chị là... vợ anh ấy?

Anh ấy — không phải chồng tôi. Runa gọi Takeshi bằng anh ấy như thể cô mới là người có quyền.

Chisato bước vào. Cô muốn hỏi tất cả — bao lâu rồi, ở đâu, tại sao. Nhưng trước khi cô kịp nói hết câu, Runa đã lên tiếng trước.

Chị biết không, anh ấy nói với em rằng cuộc hôn nhân của anh ấy đã chết từ lâu rồi. Anh ấy ở bên chị vì gia đình, vì thói quen. Nhưng anh ấy không hạnh phúc.

Mỗi từ như một nhát dao.

Chisato cảm thấy mặt đất dưới chân mình rung chuyển. Cô giơ tay lên — không rõ là muốn đánh hay muốn bám vào thứ gì đó để đứng vững. Runa lùi lại, đẩy tay Chisato ra. Hai người giằng co trong hành lang hẹp.

Rồi một tiếng còi xe hơi rít lên.

Cả hai bước ra ngoài hành lang, vẫn đang tranh cãi, không nhận ra chiếc xe tải đang lao tới từ góc đường.

Ánh đèn pha chói lòa.

Tiếng phanh gấp.

Rồi là bóng tối.

---

Chương 4: Thức tỉnh

Mùi thuốc sát trùng.

Tiếng máy đo nhịp tim kêu đều đều bên cạnh.

Chisato mở mắt. Trần bệnh viện trắng xóa. Cô nằm trên giường, cơ thể nặng nề, tê dại. Cô cố ngồi dậy nhưng cơ thể không phản hồi như ý.

Cô nhìn xuống.

Đôi tay này không phải của cô. Lớn hơn. Ngón tay dài hơn. Lớp da thô ráp hơn.

Chisato hít một hơi sâu. Cô nhìn quanh phòng. Trên bàn cạnh giường có một chiếc gương nhỏ. Cô với tay lấy, tay run rẩy.

Khuôn mặt phản chiếu trong gương là khuôn mặt của Mitsui Runa.

Cô muốn hét lên nhưng giọng nói thoát ra là giọng nữ trầm, trẻ trung — giọng của Runa. Cô sờ lên mặt, lên tóc, lên cổ. Tất cả đều không phải của cô.

Bác sĩ bước vào. Mitsui-san, chị tỉnh rồi. Chị bị chấn thương nhẹ ở đầu, nhưng may mắn không có ghi nghiêm trọng. Người phụ nữ kia — Mayama Chisato — vẫn đang trong tình trạng hôn mê.

Chisato — hay đúng hơn, linh hồn Chisato trong cơ thể Runa — ngồi bất động.

Cô đã chết. Hoặc ít nhất, cơ thể cô đã chết. Và giờ đây, cô đang sống trong cơ thể của người phụ nữ đã cướp chồng mình.

---

Chương 5: Những ngày đầu tiên

Chisato không phải là người yếu đuối. Nếu không, cô đã bỏ cuộc từ lâu trước khi chuyện này xảy ra.

Trong ba ngày nằm viện, cô quan sát mọi thứ. Cô học cách di chuyển trong cơ thể mới, học cách nói chuyện bằng giọng Runa, học cách cười theo kiểu Runa. Cô gái trẻ này có một cuộc sống riêng — một căn hộ, một công việc, một nhóm bạn thân, và mối quan hệ bí mật với người đàn ông đã phản bội cô.

Khi xuất viện, Chisato quay về căn hộ của Runa. Cô ngồi trước gương, nhìn khuôn mặt trẻ trung, xinh đẹp phản chiếu lại mình.

Đây là cơ hội, cô tự nói. Một cơ hộe mà không ai khác có được.

Cô biết mọi thứ về Takeshi — thói quen, sở thích, điểm yếu, bí mật. Cô biết anh ta giấu thu nhập thêm từ công ty. Cô biết anh ta đã vay tiền của bà Shizue mà không trả. Cô biết anh ta ghét bà mẹ mình nhưng không dám đối đầu.

Và giờ, cô có thân xác của người phụ nữ mà anh ta yêu — hoặc ít nhất, người mà anh ta nghĩ mình yêu.

---

Chương 6: Bước đầu tiên

Chisato bắt đầu bằng việc liên lạc với Takeshi. Cô nhắn tin bằng điện thoại của Runa, dùng giọng văn quen thuộc mà Runa từng dùng.

Anh có rảnh tối nay không? Em muốn gặp anh.

Takeshi đáp lại nhanh chóng. Anh ta đề nghị gặp tại một nhà hàng nhỏ ở khu Shibuya — nơi họ thường hẹn nhau.

Chisato mặc váy của Runa, đi giày cao gót mà Runa thích, và đến nhà hàng đúng giờ. Takeshi đã ngồi sẵn, mỉm cười khi thấy Runa bước vào.

Runa-chan, em có vẻ hơi khác, anh ta nói.

Em bị tai nạn mà, anh, Chisato đáp, cố bắt chước giọng Runa. Em cần thời gian để bình phục.

Takeshi gật đầu, không nghi ngờ gì. Anh ta không biết rằng người phụ nữ ngồi đối diện mình không phải Runa. Anh ta không biết rằng đôi mắt nhìn mình lúc này chứa đựng bảy năm tổn thương, phẫn uất, và một kế hoạch đang dần hình thành.

Trong suốt bữa tối, Chisato lắng nghe Takeshi nói về công việc, về gia đình, về những áp lực anh ta đang chịu. Anh ta phàn nàn về bà Shizue, về công ty, về cuộc sống chán chường. Anh ta không nhắc đến Chisato — người vợ đang nằm hôn mê trong bệnh viện — dù chỉ một lần.

Chisato cười, gật đầu, và ghi nhớ từng chi tiết.

---

Chương 7: Kế hoạch

Chia sẻ căn hộ của Runa, Chisato tìm thấy nhiều thứ mà cô không ngờ tới. Một cuốn nhật ký ghi lại từng cuộc gặp giữa Runa và Takeshi. Một số ảnh chụp lén. Và đáng chú ý nhất — một file trên máy tính ghi lại các giao dịch tài chính mà Takeshi đã chuyển cho Runa từ quỹ công ty.

Takeshi không chỉ ngoại tình. Anh ta còn biến tiền công ty thành tiền tiêu riêng cho nhân tình.

Chisato mỉm cười. Đây là con bài mà cô cần.

Cô bắt đầu thực hiện kế hoạch từng bước một.

Bước một: Cô liên lạc với bà Shizue, giả vờ là Runa, và nói rằng cô muốn gặp bà để nói thật về mối quan hệ với Takeshi. Bà Shíue, vốn ghét Chisato, sẵn sàng gặp người phụ nữ mà bà nghĩ sẽ giúp bà loại bỏ con dâu không mong muốn.

Bước hai: Cô thu thập bằng chứng về việc Takeshi tham tiền công ty. Cô biết rõ hệ thống kế toán vì cô đã làm việc cho công ty nhỏ của chồng suốt hai năm.

Bước ba: Cô tìm đến bạn bè của Runa, học cách Runa cư xử, cách Runa nói chuyện, cách Runa cười. Cô cần trở thành Runa hoàn hảo để không ai nghi ngờ.

---

Chương 8: Cuộc gặp với bà Shizue

Quán cà phê ở khu Ginza. Bà Shizue ngồi ở bàn góc, mặc kimono, mắt sắc lẹm nhìn Chisato bước vào.

Con là Runa? Bà hỏi, giọng lạnh.

Vâng, con chào bà, Chisato đáp, cúi đầu theo cách Runa thường làm — nhẹ nhàng, nữ tính.

Bà Shizue không mỉm cười. Con gọi bà ra đây có chuyện gì?

Chisato hít một hơi sâu. Con muốn bà biết rằng con không cố ý phá hoại gia đình anh ấy. Nhưng con cũng muốn bà biết rằng anh ấy đã nói với con nhiều điều... về gia đình mình.

Bà Shíue nghiêng đầu. Nói đi.

Chisato kể — không phải toàn bộ sự thật, mà là phiên bản được chọn lọc. Cô nói rằng Takeshi đã phàn nàn về bà, rằng anh ta cảm thấy bị kiểm soát, rằng anh ta muốn tự nhưng không dám đối đầu. Cô nói rằng Takeshi đã hứa sẽ cắt đứt với Chisato sớm.

Bà Shizue lắng nghe, mắt nheo lại. Bà không hoàn toàn tin, nhưng những gì Chisato nói khớp với những gì bà đã nghĩ từ lâu.

Vậy con muốn gì? Bà hỏi.

Con muốn bà giúp con, Chisato nói. Con muốn anh ấy tự do khỏi cuộc hôn nhân đó. Và con nghĩ bà cũng muốn điều tương tự.

Bà Shizue im lặng một lúc lâu. Rồi bà gật đầu chậm rãi.

---

Chương 9: Sự thật dần được phơi bày

Trong hai tuần tiếp theo, Chisato — với thân xác của Runa — đã thu thập đủ bằng chứng. Cô gửi file tài chính cho đối thủ cạnh tranh của công ty Takeshi. Cô gửi ảnh chụp lén cho một tờ báo địa phương. Cô gọi điện cho bà Shizue và nói rằng Takeshi đã hứa cưới Runa nhưng vẫn chưa ly hôn.

Mỗi hành động đều tính toán kỹ lưỡng. Cô không vội vàng. Cô biết rằng sự trả thù tốt nhất không phải là đánh đấm, mà là để kẻ phản bội tự sụp đổ dưới trọng lượng của chính hành động mình.

Takeshi bắt đầu nhận được cuộc gọi từ đối tác kinh doanh. Bà Shizue bắt đầu gây áp lực, đòi anh ta giải thích. Công ty bắt đầu có dấu hiệu lung lay.

Và trong tất cả những hỗn loạn đó, Chisato vẫn đến thăm cơ thể của mình — Mayama Chisato — trong bệnh viện mỗi tối. Cô ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt tái nhợt của chính mình, và nói những điều mà cô chưa bao giờ dám nói.

Em sẽ không để họ được thảnh thơi đâu, cô thì thầm. Em sẽ lấy lại tất cả.

---

Chương 10: Bước ngoặt

Một tháng sau tai nạn, cơ thể Mayama Chisato bắt đầu có dấu hiệu tỉnh lại. Bác sĩ nói với gia đình rằng cô có thể sẽ tỉnh trong vài ngày tới.

Chisato biết thời gian đang cạn. Cô cần hoàn thành kế hoạch trước khi cơ thể gốc tỉnh lại.

Cô tổ chức một buổi tối tại căn hộ của Runa. Cô mời Takeshi, bà Shizue, và một vài người bạn của Runa — những người cũng biết về mối quan hệ giữa Runa và Takeshi.

Trong buổi tối đó, Chisato tiết lộ tất cả. Cô cho mọi người xem file tài chính. Cô cho họ nghe ghi âm cuộc gọi giữa cô và Takeshi — những cuộc gọi mà Chisato đã ghi lại từ trước, khi cô còn là vợ của anh ta, khi cô vẫn còn hy vọng rằng mọi thứ sẽ thay đổi.

Takeshi đứng chết lặng. Bà Shizue mặt đỏ gay. Những người bạn của Runa nhìn nhau ngỡ ngàng.

Con điên rồi! Takeshi hét lên.

Không, Chisato đáp, giọng bình tĩnh đến lạnh lùng. Con chỉ muốn mọi người biết sự thật. Rằng anh đã phản bội vợ mình. Rằng anh đã tham tiền công ty. Rằng anh đã lợi dụng em — Runa — để thoát khỏi cuộc hôn nhân mà anh ghét.

Takeshi bước tới, giật tay Chisato. Em đang làm cái gì vậy?!

Chisato nhìn thẳng vào mắt anh ta. Và trong khoảnh khắc đó, Takeshi nhìn thấy điều gì đó trong đôi mắt Runa — một ánh mắt quen thuộc mà anh ta không thể giải thích.

Anh... anh nhìn em như thể anh đang nhìn ma, Takeshi lẩm bẩm.

Chisato mỉm cười. Có thể vậy.

---

Chương 11: Sự sụp đổ

Những ngày tiếp theo, cuộc đời Takeshi sụp đổ nhanh chóng. Đối tác kinh doanh rút lui. Bà Shizue đòi anh ta trả tiền vay. Công ty đối mặt với cuộc kiểm toán. Báo chí đăng tin về vụ tham nhũng nhỏ lẻ của một doanh nhân trẻ ở Yokohama.

Takeshi cố gắng liên lạc với Runa, nhưng Runa — tức Chisato — đã thay đổi khóa căn hộ, đổi số điện thoại, và biến mất khỏi cuộc sống của anh ta.

Anh ta đến bệnh viện thăm Chisato — người vợ mà anh ta đã phản bội. Anh ta ngồi bên giường, nhìn khuôn mặt của người phụ nữ đã ở bên anh ta suốy bảy năm, và lần đầu tiên trong rất lâu, anh ta cảm thấy tội lỗi.

Nhưng tội lỗi không thay đổi được gì.

---

Chương 12: Tỉnh giấc

Mayama Chisato tỉnh lại vào một sáng thứ Hai.

Ánh nắng chiếu qua cửa sổ bệnh viện. Tiếng chim hót bên ngoài. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ bình hoa trên bàn.

Cô mở mắt và thấy bà Shizue ngồi bên giường. Bà không nhìn cô. Bà đang nhìn ra cửa sổ, mặt không biểu cảm.

Con tỉnh rồi, bà nói, giọng phẳng lặng.

Vâng, Chisato đáp, giọng khàn đặc.

Im lặng kéo dài.

Rồi bà Shizue quay lại nhìn cô. Lần đầu tiên trong bảy năm, bà nhìn cô bằng ánh mắt khác — không phải khinh khỉnh, không phải lạnh lùng. Mà là ánh mắt của một người vừa nhận ra mình đã sai.

Cháu Takeshi... đã làm những điều không thể tha thứ, bà nói chậm rãi. Bà biết. Bà đã biết từ lâu nhưng không muốn thừa nhận.

Chisato không nói gì. Cô chỉ lắng nghe.

Bà đã đối xử với con tệ lắm, bà Shizue tiếp tục. Và bà xin lỗi.

Đó là lời xin lỗi đầu tiên mà Chisato nhận được từ bà trong suốt bảy năm. Cô không khóc. Cô chỉ gật đầu.

---

Chương 13: Sau cơn bão

Chisato xuất viện sau hai tuần. Cô không về nhà chồng. Cô thuê một căn hộ nhỏ ở khu Kawasaki, gần nơi cô đã từng làm việc trước khi kết hôn.

Cô nộp đơn ly hôn. Takeshi không phản đối. Anh ta đã mất quá nhiều để còn giữ được thứ gì nữa.

Công ty nhỏ của anh ta phá sản. Bà Shizue rút lại sự hỗ trợ tài chính. Những người bạn cũ quay lưng. Takeshi trở về sống với mẹ, trở thành một phiên bản nhỏ bé, thất vọng của chính mình.

Còn Mitsui Runa? Cô gái trẻ tỉnh lại trong bệnh viện với ký ức mơ hồ về tai nạn. Cô không nhớ gì về những gì đã xảy ra trong thời gian linh hồn Chisato chiếm giữ cơ thể cô. Cô chỉ biết rằng cuộc sống của mình đã thay đổi hoàn toàn — Takeshi biến mất, bạn bè xa cách, và cô phải bắt đầu lại từ đầu.

---

Chương 14: Ngày mới

Sáu tháng sau, Chisato đứng trước gương trong căn hộ mới của mình. Cô nhìn khuôn mặt mình — khuôn mặt thật, không phải của ai khác. Vết sẹo trên trán vẫn còn, nhưng đã nhạt đi nhiều.

Cô mặc vest công sở, buộc tóc gọn gàng, và bước ra khỏi nhà. Cô có một công việc mới — tại một công ty thiết kế nội thất nhỏ ở Tokyo. Cô có một nhóm bạn mới — những người biết cô là Chisato, không phải vợ của Mayama hay con dâu của bà Shizue.

Bà Shizue gọi điện cho cô mỗi tuần. Cuộc trò chuyện không dài, nhưng có sự chân thành mà trước đây không tồn tại. Bà hỏi thăm sức khỏe cô, hỏi thăm công việc, và đôi khi — rất hiếm khi — bà nói bà nhớ con.

Chisato không quên. Cô không thể quên. Nhưng cô đã học được cách sống với những vết sẹo mà không để chúng định nghĩa mình.

Cô đã từng là người phụ nữ nhẫn nhịn, chịu đựng, và hy sinh. Cô đã từng là linh hồn lang thang trong cơ thể kẻ thù. Cô đã từng trả thù bằng mọi thứ cô có.

Nhưng cuối cùng, cô chọn cách khác.

Cô chọn sống — không phải để chứng minh điều gì cho ai, mà để chứng minh với chính mình rằng cô xứng đáng được hạnh phúc.

---

Vĩ thanh

Đôi khi, vào những đêm mưa, Chisato vẫn nghĩ đến khoảnh khắc tỉnh dậy trong cơ thể Runa. Cô nghĩ đến cảm giác kỳ lạ khi nhìn thấy chính mình từ bên ngoài, khi sống cuộc đời của kẻ thù, khi sử dụng mọi thứ mà kẻ thù có để phá hủy cuộc đời chồng mình.

Cô không hối hận. Nhưng cô cũng không tự hào.

Đó chỉ là một chương trong cuộc đời cô — một chương kỳ lạ, đau đớn, và đầy bài học. Và giờ, chương mới đã bắt đầu.

Chisato bước đi trên con đường mới, dưới bầu trời trong xanh, với trái tim đã từng vỡ tan nhưng giờ đây được ghép lại — không hoàn hảo, nhưng bền chặt hơn trước.

Cô không cần trở thành ai khác. Cô chỉ cần trở thành chính mình.

Và lần này, không ai có thể lấy điều đó của cô nữa.

---

Bảy năm nhẫn nhịn không biến mất chỉ trong một đêm. Nhưng một quyết định — dù là quyết định từ trong bóng tối — có thể thay đổi tất cả. Mayama Chisato đã trải qua địa ngục, sống trong cơ thể kẻ thù, và đối mặt với những kẻ đã phản bội mình. Nhưng cuối cùng, thứ giúp cô đứng dậy không phải là sự trả thù, mà là sự thừa nhận rằng mình xứng đáng được sống tốt hơn.

#Dự Phòng
Tập phim:
Tập phim: