Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
1 lượt xem

Mưa rào dập dềnh suốt cả tuần ở London, nước chảy tràn cả lên vỉa hè quận Camden, làm nhòe cả mấy tờ báo lá cải ném lăn lóc dưới gốc cây bồ đề. Tin danh tính thật của Lynch tuồn ra từ một nguồn giấu tên trên Reddit đúng lúc ấy, như một quả lựu đạn ném thẳng vào dinh thự của gia tộc Pembroke – cái họ mà ông ta đã giấu nhẹm suốt hai mươi năm, kể từ ngày vụ án Shelly và Charlie nổ ra rồi bị bỏ lửng.

Hai mươi năm trước, Charlie là phụ tá trẻ cho một nghị sĩ Công đảng, còn Shelly bán cà phê ở quán nhỏ gần ga King’s Cross, hai người hẹn hò được nửa năm thì Shelly mất tích đúng đêm đi dự tiệc sinh nhật của Lynch – lúc đó còn dùng cái tên giả, làm nhân viên quản lý kho cho một công ty vận tải. Cảnh sát vào cuộc, rồi đùng một cái dừng hẳn sau ba tuần. Hồ sơ vụ án bị tẩy trắng sạch trơn, không một dòng nhắc đến Lynch, cũng chẳng ai truy cứu chuyện Charlie có mặt ở hiện trường hay không. Tin đồn lan ra nói Shelly bỏ trốn sang Tây Ban Nha với một tay buôn ma túy, rồi dần chìm vào quên lãng, trừ Mark – anh trai của Shelly, người đã bỏ cả công việc, vợ con để đi tìm cô bạn gái, dù với cả thị trấn khi ấy, Shelly đã chết từ lâu.

Mark không tin. Anh ta lùng sục từng quán bar, từng bến tàu, thậm chí vượt biên sang Tây Ban Nha tìm kiếm một bóng ma, thu thập được mấy tấm ảnh cũ có dính líu đến Lynch, nhưng lúc đó không ai thèm ngó ngàng. Mãi đến khi một cựu thư ký của gia tộc Pembroke già yếu sắp chết, gửi cho Mark một tập tài liệu chưa bị tẩy trắng, ghi rõ Lynch chính là con trai ngoài giá thú của Bá tước Pembroke, lúc đó đang chạy đua chức thị trưởng London, nên dùng mọi thủ đoạn để che đậy vụ án, tránh làm ảnh hưởng đến chiến dịch tranh cử. Đến nay người con trai hợp pháp của Bá tước vẫn đang giữ ghế Bộ trưởng Nội vụ, nên vụ việc này có thể kéo theo cả một loạt đào thải chính trị chưa từng có – hệ lụy mà chính trường London đã né tránh bấy lâu nay.

Tin tức lan ra, làn sóng phẫn nộ dấy lên khắp nơi. Thanh tra Crichett, ông già đã nghỉ hưu năm ngoái nhưng vẫn bám theo vụ án này từ lúc mới xảy ra, đập bàn đòi mở lại điều tra ngay lập tức. Tuần trước, phòng điều tra tội phạm lạnh của Scotland Yard chính thức giao hồ sơ cho ông, căn phòng nhỏ ở tầng 3 trụ sở New Scotland Yard lại sáng đèn đến tận khuya, mùi cà phê đắng và giấy cũ xộc lên mũi, Crichett lật lại từng trang báo cáo hai mươi năm trước, những vết tẩy trắng bằng bút xóa trên hồ sơ giờ hiện ra rõ mồn một dưới ánh đèn vàng.

“Lần này không để chúng chạy thoát nữa,” ông lẩm bẩm, rót thêm trà vào cốc sứ đã vỡ một góc, nhìn ra cửa sổ mưa vẫn rơi, nhớ lại cái ngày Mark đứng run rẩy trước cửa phòng ông, tay ôm chặt tấm ảnh Shelly cười tươi lúc còn đi làm, miệng chỉ lặp đi lặp lại: “Tôi đi tìm cô bạn gái suốt hai mươi năm, giờ không thể bỏ cuộc được.”

Tập phim:
Tập phim: