Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Nam 17 tuổi, cao lêu nghêu, lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống, tay kéo sụp ống tay áo jacket đến quá khuỷu tay dù trời đang nắng nóng gắt. Cả trường cấp 3 gần như ai cũng biết cậu là học sinh bị bắt nạt thường trực: đồ dùng trong tủ khóa lúc nào cũng bị xé nát, cơm trưa bị đổ xuống sàn nhà vệ sinh, thậm chí lần trước cậu mang cái đồng hồ quả quýt cũ của bà nội đi sửa, cũng bị Tuấn - nhóm trưởng bắt nạt - giật lấy ném vào bãi rác.

Cậu ít nói, không bao giờ than vãn với ai, chỉ lủi thủi ngồi bàn cuối lớp, thỉnh thoảng lại nhìn chằm chằm vào góc trống rỗng trên bàn, hoặc nghe thấy tiếng kêu rích rắc nhỏ xíu vang lên trong tai mỗi khi Tuấn cười giễu cợt cậu. Mấy tháng gần đây, cậu bắt đầu nhìn thấy ảo ảnh: một con Thỏ trắng, lông trắng muốt như tuyết, mũi hồng hào, cái tai trái bị rách một miếng nhỏ ở mép - giống hệt con thỏ cậu từng nuôi khi 7 tuổi.

Ngày đó cậu ở với bà nội trong khu nhà trọ cũ, con Thỏ trắng này lạc vào ngõ hẻm, cậu đặt tên nó là Bông, mỗi chiều đi học về đều chạy ra cho nó ăn lá rau muống thừa. Được hơn tháng thì Minh, anh trai Tuấn bây giờ, kéo theo mấy đứa lớn hơn cậu gấp đôi tuổi, ép cậu giết con Thỏ trắng. Minh dí dao vào cổ cậu, bảo nếu không bẻ gãy cổ nó, tụi nó sẽ đốt sập quán phở của bà nội. Cậu 7 tuổi, run lẩy bẩy, hai tay siết chặt cổ con thỏ bé nhỏ, nghe tiếng kêu khẽ rích rắc một cái rồi nó nằm bất động. Minh và lũ bạn cười sằng sặc, đá xác con thỏ vào cống rãnh, còn cậu ngồi bệt xuống đất khóc đến ngất đi. Chuyện đó cậu giấu kín trong lòng mười năm, không ai biết, cả bà nội cũng chỉ nghĩ cậu bị ốm, cho uống thuốc cảm.

Giờ đây mỗi lần Tuấn và nhóm bạn chạm vào cậu, đánh cậu, lấy đồ của cậu, ảo ảnh con Thỏ trắng lại hiện ra. Lúc thì nó ngồi nhởn nhơ trên bậu cửa sổ lớp học, lúc thì nó nằm dưới chân cậu, cổ rỉ máu đen sẫm, đôi mắt hồng nhìn cậu lộ rõ vẻ oán trách. Trí tưởng tượng của cậu bắt đầu chồng lấp lên thực tại: cậu tưởng tượng Tuấn chính là Minh mười năm trước, tưởng tượng con Thỏ trắng sẽ hiện lại nguyên vẹn, sẽ nhảy vào lòng cậu nếu cậu đánh trả được bọn bắt nạt. Lần gần đây nhất, Tuấn kéo cậu vào nhà vệ sinh, bắt cậu quỳ xuống nhặt dép cho hắn, cậu ngẩng đầu thấy con Thỏ trắng đứng trên bồn rửa mặt, tai dựng đứng, mắt đỏ ngầu. Tiếng Minh mười năm trước vang lên trong đầu cậu: Làm đi, mày không làm thì bà mày mất hết đồ rồi! Cậu không biết mình đã cầm cái cây lau nhà lên, quơ mạnh vào đầu Tuấn cho đến khi đứa bạn đi cùng Tuấn hốt hoảng chạy ra gọi thầy giáo. Tuấn ngã gục xuống đất, trán chảy máu, cậu đứng đó, tay vẫn siết chặt cán cây lau, con Thỏ trắng biến mất, chỉ còn tiếng kêu rích rắc của xương cổ con thỏ mười năm trước vang vọng trong tai.

Bây giờ cậu bắt đầu mang theo con dao nhỏ trong túi áo, không biết mình sẽ làm gì với nó, chỉ biết mỗi khi nhìn thấy ảo ảnh con Thỏ trắng, trí tưởng tượng của cậu lại kéo cậu vào cái hố đen của mười năm trước, nơi cậu là đứa trẻ bất lực bị ép phải giết chết thứ duy nhất mình yêu quý, và giờ đây, sự bất lực đó biến thành bạo lực, hướng thẳng vào những kẻ đang hành hạ mình, ngay cả khi cậu biết mình đang làm sai, mình đang trở thành thứ mà Minh từng ép cậu làm.

Tập phim: