Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
1 lượt xem

Cảm giác tỉnh dậy không phải là sự khởi động êm ái của một giấc ngủ dài, mà là một cú sốc. Mọi thứ đều lạ. Lạnh. Và im lặng đến khó tin.

Tetsuo mở mắt trong kén thoát hiểm, kết cấu thiết bị vốn từng rộp rạp dưới làn khói bụi bặm và âm thanh rú ga của chiến trường, giờ đây chỉ còn vang lên tiếng rít lách tách của nhiệt độ cực hạn. Màn hình ngoài, vốn phải là khung cảnh vũ trụ đen thẳm hay ánh sáng nhấp nháy của trạm không gian, lại hiện lên một màu trắng xóa mênh mang. Tất cả. Một mặt trời mờ ảo, lạnh lẽo, như ngọn đèn huỳnh quang khổng lồ treo lơ lửng trên một chân không tuyết.

“Yukio…” Tiếng của cậu khản đặc, vỡ vụn trong bầu không khí khô lạnh của khoang kén. Không có tiếng trả lời. Chỉ có âm thanh hệ thống tự động báo cáu, khô khan và đều đều: Nhiệt độ ngoài khu vực: -87°C. Mật độ băng: 99.7%. Không phát hiện tín hiệu đô thị, tín hiệu nhiệt. Không phát hiện sự sống trên quy mô lớn. Khởi động quy trình hòa tan lớp băng bên ngoài… không thành công. Tài nguyên nhiên liệu còn lại: 17%.

Tetsuo hít một hơi thật sâu, và không khí như queer bắn vào phổi. Cậu từng chiến đấu với những bóng ma xa xôi, với những sức mạnh phá hủy cả hành tinh. Nhưng không có gì, tuyệt đối không có gì, chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng này. Những ký ức về Trái Đất vẫn còn nóng hổi: màu xanh của đại dương, sương mù phủ lưng đồi, tiếng cười trẻ con trong công viên, mùi cỏ ướt sau cơn mưa. Tất cả đã bị xóa sổ. Thay vào đó là một khối băng tuyết không lối thoát, một quả cầu tuyết (Snowball Earth) hoàn hảo và tàn khốc.

Kéo chiếc kén, cấu trúc kim loại kêu cót két đau đớn trong cái lạnh, Tetsuo bước ra ngoài. Bánh xe đáp xuống một mặt băng phẳng như gương, loé lên một tia sáng yếu ớt. Phía trước, mãi đến tận chân trời, chỉ là băng. Vô số lớp băng, từ dày cộm đến trong suốt, sơn lên những màu xanh lục, xanh dương đậm, phủ đầy bụi sao và lớp sương mù đóng băng mỏng. Không núi, không con sông, không dấu hiệu của thành phố hay thôn xóm. Một sự tuyệt chủng hoàn toàn, không tiếng động, không hơi thở. Chỉ còn gió, những cơn gió siết chặt thổi qua những khe nứt, hát lên bản nhạc tang lễ vũ trụ.

Yukio. Cậu bạn khổng lồ, người bạn đồng hành bằng thép và lòng trung thành, chỗ dựa duy nhất trong những ngày tháng đen tối nhất của cuộc chiến. Ký ức về Yukio không phải là một cỗ máy chiến tranh lạnh lẽo. Đó là hình ảnh một bóng đen khổng lồ, nhưng ấm áp, trong những đêm cậu trốn chạy khỏi bóng tối. Yukio thường đứng tuần tra quanh căn phòng kín, đèn mắt vàng nhạt chiếu sáng một góc, phát ra tiếng ngân trầm đều đều như một lời ru. Khi Tetsuo run rẩy vì horrendous nỗi sợ hãi trước những quái vật tâm thần, một cánh tay kim loại lớn sẽ từ từ đặt xuống, lạnh như băng, nhưng lại mang đến một sự bình yên kỳ lạ. Yukio không nói, nhưng cậu hiểu. Yukio bảo vệ không chỉ Trái Đất, mà còn bảo vệ một tương lai – tương lai của Tetsuo. “Khi trận chiến kết thúc,” Yukio từng nói bằng giọng nói cơ học đơn điệu, nhưng Tetsuo lại nghe thấy một lời hứa, “có lẽ chúng ta sẽ xây một ngôi nhà nhỏ. Bên bờ biển. Để nhìn mặt trời mọc.” Đó là điều duy nhất Yukio từng mơ, một điều quá đỗi giản dị và đáng giá trong một cuộc đời chỉ có chiến đấu và bảo vệ.

Và giờ đây, lời hứa ấy trở thành điểm tựa duy nhất trong trái tim đã như tảng băng trôi của Tetsuo. Tìm kiếm những người còn sống sót không chỉ là nhiệm vụ nhân loại còn sót lại, mà còn là tìm kiếm ý nghĩa cho sự tồn tại của chính mình, và để… thực hiện lời hứa cuối cùng. Dù người kia có còn đó hay không.

Hành trình bắt đầu. Tetsuo dựa vào bản đồ kỹ thuật số còn sót lại trong trí nhớ cơ học của Yukio, những tọa độ được ghi lại trước khi chiến tranh nổ ra. Cậu di chuyển trên mặt băng dưới cái lạnh ăn mòn xương, mỗi bước chân là một lời thề. Cỗ máy chiến tranh cổ nhỏ, vốn là phương tiện di chuyển và công cụ sinh tồn duy nhất, rít lên những âm thanh kêu cót when bánh xe cố gắng bám vào bề mặt trơn trượt. Tuyết bay loạn xạ, che khuất tầm nhìn, nhưng không thể che khuất sự biểu lộ của tự nhiên dưới lớp băng. Ở đâu đó, dưới hàng trăm mét băng vĩnh cửu, có thể còn những thành phố chìm ngập, những ký ức về cuộc sống phong phú. Ở đâu đó, có thể có những tảng băng lớn mang theo không khí bị kẹt, duy trì những khoảng trống nhỏ bên dưới, những “bong bóng” bí mật.

Tetsuo cần tìm những bong bóng đó. Có thể con người đã tìm ra cách sống sót dưới lớp vỏ băng, trong những hang động địa nhiệt, hoặc dưới lớp băng dày trên các đại dương cũ. Yukio từng phân tích dữ liệu khí tượng học trước khi sự kiện xảy ra, có một ghi chéu nhỏ về các đặc điểm địa nhiệt ở Vạn Hải Trường Băng (Iceberg Sea) cũ. Đó có thể là manh mối.

Mỗi đêm, cậu dừng lại trong một khe nứt tự nhiên, xung quanh chỉ có âm thanh gào thét của gió. Cậu lấy bản sao kỹ thuật số, những hình ảnh trong trí nhớ về Yukio hiện lên, lấp lánh trên màn hình lạnh giá. Cậu nhìn vào ánh mắt vàng ấy, và lời hứa vang lên trong đầu: “Khi trận chiến kết thúc…” Trận chiến đã kết thúc. Kết thúc với sự thất bại của Yukio. Yukio đã hy sinh để tạo ra kén thoát hiểm, để bảo vệ Tetsuo, để một tia hy vọng có thể sống sót. Tất cả những gì Yukio từng muốn, bảo vệ, là một tương lai cho Trái Đất, giờ đây đã thành một quả cầu băng tịt mùng.

“Tôi sẽ tìm thấy họ, Yukio,” Tetsuo thì thầm, hơi thở trắng xóa biến mất ngay lập tức. “Tôi sẽ dựng một ngôi nhà. Bên bờ biển. Dù có thể đó chỉ là một bức tường băng dày, dù có thể mặt trước cũng không bao giờ mọc nữa. Tôi sẽ thực hiện lời hứa. Tôi sẽ không để mọi thứ kết thúc ở đây, nơi không có tiếng nói, không có hơi thở, chỉ có cái lạnh vĩnh cửu.”

Hành trình vẫn tiếp diễn. Mỗi bước chân trong cái lạnh triền miên là một hành động tuyên chiến với sự tịt mùng. Tetsuo, cậu bé nhút nhát ngày nào, bây giờ là một bóng ma cô độc trên một hành tinh hoang tàn. Nhưng trong tim cậu, ngọn lửa nhỏ bé, được thắp lên bởi tình bạn vĩ đại nhất, vẫn đang cháy. Để tìm kiếm. Để ghi danh. Để để lại một dấu tích, một lời hứa, trên một Trái Đất Đóng Băng.

#Dự Phòng
Tập phim:
Tập phim: