Trường Trung Học Tan Vỡ (Phần 2)
Bức tranh tường ấy không chỉ là những vần thơ dại dột hay nét vẽ bậy bạ. Nó là một bản đồ tan hoang của những bí mật, một tấm gương vỡ nát phản chiếu những mặt khuất của hành lang Hartley. Những cặp kè – vốn chỉ là những cái tên được thì thầm trong góc nhà tắm hay sau trang nhật ký – giờ đây bị trói chặt trên vách tường bằng sơn mực chống nước, lộ ra trong ánh sáng ban ngày một cách tàn nhẫn. Tên của cô bạn thân nhất với Amerie đang nằm cạnh tên của thầy giáo thể dục. Tên của nhóm con trai nổi tiếng nhất lớp lại gắn với một cô bé chuyên lớp kế bên. Không có ngoại lệ, không có lời giải thích, chỉ còn lại sự trần trụi và chối tai.
Sự hỗn loạn bùng nổ không phải từ những tiếng la hét, mà是从 sự im lặng đầy ám ảnh. Không khí trong trường trở nên đặc quánh, nặng trịch như có một cơn bão đang xoáy ngang các lớp học. Ánh mắt của mọi người – học sinh, giáo viên, nhân viên – lúc nào cũng lảng tránh, nhưng khi chạm nhau, lại lóe lên sự hiểu biết đầy nghi kỵ và một chút khoái trá tàn nhẫn. Những nhóm bạn trước đây vẫn cười nói giờ đứng xa nhau, mỗi người đều nghi ngờ kẻ bên cạnh mình có phải là nguồn tin, hay thậm chí… có tên trong bản danh sách đó. Niềm tin cộng đồng, thứ vốn đã mỏng mane trong một môi trường cạnh tranh như Hartley, tan vỡ hoàn toàn.
Và trong cơn bão ấy, Amerie đứng một mình ở tâm điểm. Cô không chịu nói năng gì, không một lời biện hộ. Nhưng sự im lặng của cô lại trở thành tấm khiên và也使 nó trở thành mục tiêu. Cô bị cô lập. Những người bạn cùng lớp, thậm chí những người từng cùng cô viết bài tập về nhà, giờ tránh né cô như tìm tránh một vật thể phóng xạ. Tiếng xì xào bám theo cô khắp nơi: “Đó là ai vậy?”. “Sao cô ấy lại làm chuyện này?”. “Cô ấy có vấn đề gì vậy?”. Amerie không còn là người đã vẽ. Cô trở thành hiện tượng, một câu chuyện rùng rợn được kể lại trong các bữa cơm tối, một lời giải thích cho mọi sự rạn nứt và giả dối vốn có sẵn trong chính bức tranh xã hội nhỏ bé ấy.
Hậu quả không dừng lại ở những ánh mắt lạnh lùng. Một buổi sáng, trên tủ đồ của cô xuất hiện một bức tranh phác thảo – một bản sao kinh điển của tác phẩm gốc, nhưng với tên Amerie được viết to và đỏ chót ở giữa, bên dưới dòng chữ: “NHÀ THÔNG MINH NHẤT TRƯỜNG”. Không có chữ ký. Một trò đùa độc ác, một lời công kích thứ hai. Amerie cầm tờ giấy đó, các đầu ngón tay lạnh ngắt. Cô không khóc. Cô chỉ nhìn chằm chằm vào bức tranh trên tường – tác phẩm của chính mình giờ đã trở thành ngục tối của chính mình – và lần đầu tiên, cô cảm thấy sự tan vỡ ấy không còn là ý thức, mà là một phản ứng cơ học, một sự sụp đổ của mọi thứ xung quanh, kể cả bản thân cô.
Trường Trung Học Tan Vỡ không còn là một danh xưng. Nó giờ là một trạng thái. Một trạng thái của những bức tường đã đổ, của những bí mật không còn chỗ để giấu, và của một cô gái trẻ phải đối mặt với sự hỗn loạn mà chính tay mình đã giăng ra – trong cô đơn tuyệt đối.







