Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Mở đầu Yêu là mù quáng: Vương quốc Anh (Phần 1) là cảnh hàng chục người độc thân, từ cô nhân viên marketing ở London đến chàng đầu bếp ở Glasgow, xếp hàng rảo bước qua hành lang trải thảm dày của khu biệt thự quay phim, tay nắm chặt cặp kính hoặc vuốt phẳng vạt áo sơ mi trước khi dừng trước những căn phòng nhỏ gọi là “pods”. Cánh cửa đóng sập lại sau lưng, khóa điện tử cạch một tiếng, ngăn họ nhìn thấy bất cứ hình ảnh nào của người đối diện—tấm kính ngăn giữa hai pods mờ đục đến mức không thể nhìn thấy cả bóng dáng, chỉ để lộ chiếc micro và loa nhỏ phía trên.

Ở không gian tách biệt hoàn toàn thị giác này, quy tắc duy nhất là họ chỉ có thể nghe giọng nói của nhau: giọng nam trầm ấm lồng cả tiếng cười khúc khích khi nhắc đến chuyện lỡ làm cháy bánh quy buổi sáng, giọng nữ the thé hào hứng kể về chuyến đi du lịch một mình ở Wales, có đôi lúc tiếng thở dài nặng trĩu vì nhắc đến mối tình cũ đổ vỡ, rồi lại có tiếng an ủi nhẹ nhàng xoa dịu qua loa. Mấy người tham gia cứ ngồi bệt xuống ghế hay đứng tựa tường, mắt dán chằm chằm vào chiếc loa như thể đó là người đang ngồi đối diện, có người mân mê mép cốc nước lọc đến rõ rệt hai lần mà chưa nói hết câu chào hỏi, có người lại cười to đến mức nhân viên kỹ thuật phải gõ cửa nhắc nhở giữ im lặng. Cả mấy giờ đồng hồ trôi qua, họ không biết người kia cao bao nhiêu, tóc màu gì, thậm chí chẳng biết đó là người mình sẽ ghét hay sẽ rung động chỉ sau một câu nói, chỉ biết giọng nói ấy là thứ duy nhất đọng lại trong đầu mỗi khi kết thúc buổi hẹn hò, đúng như cái tên chương trình: yêu mà mù quáng, chẳng nhìn thấy gì ngoài tiếng lòng của đối phương.

#Dự Phòng
Tập phim: