Xin Chào Jadoo (Phần 4) – cái tên đã gắn liền với hành trình dở khóc dở cười của cậu bạn nghịch ngợm nhất hành tinh! Đúng như bản tính hiếu động, Jadoo chẳng bao giờ để một ngày trôi qua nhạt nhẽo. Sáng ra là cậu lôi cả nhà đi picnic, hùng hồn tuyên bố hôm nay con tự nấu ăn!, để rồi mười phút sau, mẹ phát hiện cậu nhóc đang vật lộn với chảo cá cháy đen thui, khói bay mù mịt cả góc vườn.
Chiều đến, Jadoo rủ lũ bạn thân đi cắm trại. Ai ngờ trời đang nắng đổ lửa bỗng dưng chuyển mưa như trút nước. Cả đám co ro trong túi ngủ ướt sũng, vừa cười vừa kêu rối rít: Tại thằng Jadoo đòi đi trại giữa mùa mưa mà!. Thế nhưng kỳ lạ thay, trong đống hỗn độn ấy, cậu vẫn ngồi kể chuyện ma bằng cái giọng rù bì khiến lũ bạn hết hồn ôm nhau, quên cả cơn lạnh run người.
Tối về, khi bố mẹ tưởng Jadoo đã an phận sau ngày dài, lại nghe Ùm! một tiếng – cậu vừa trượt chân té nhào xuống hồ bơi khi đang cố bắt đom đóm giữa đêm. Bùn đất dính đầy người, mặt mũi lem nhem, thế mà nụ cười của Jadoo vẫn tươi rói: Ba mẹ ơi, con tìm được kho báu dưới đáy hồ nè!, giơ cao lên… một chiếc dép nhựa đứt quai.
Với Jadoo, niềm vui chẳng bao giờ nằm trong khuôn khổ. Dù rắc rối cứ như bóng theo hình, nhưng chính sự bất ngờ ấy lại khiến gia đình và bạn bè nhận ra: Cuộc sống quanh cậu, tựa như trang sách Xin Chào Jadoo (Phần 4), luôn đầy ắp tiếng cười và những kỷ niệm đáng nhớ – dẫu có hơi... ướt át, lem luốc!






