Trời đổ xuống sắc xám tái mét như tro tàn. Đoàn trẻ mồ côi, những bàn chân nứt nẻ vì lê bước trên đường sỏi đá, nhấp nhô như một đàn sâu bướm lạc loài. Hơi thở của bọn chúng mỏng dính, lẫn vào tiếng gió rít qua những khung cửa sổ đổ vỡ. Miền Nam ấm áp — câu niệm chú được nhắc đi nhắc lại như một lời cầu kinh dù chẳng đứa nào hình dung nổi thứ gì đang chờ mình sau những ngọn đồi mù mịt.
Căn nhà gỗ mục nằm chôn vùi giữa rừng lau sậy xuất hiện như một cái bẫy ngụy trang quá hoàn hảo. Khói lên nghi ngút từ ống khói. Mùi canh khoai nồng nặc thảo mộc dại lẫn sản vật gì tanh hôi khó đỡ. Người đàn bà thò đầu ra, nụ cười khoe hàm răng chìa như bị ai đập vỡ. Áo vá chằng vá đụp, nhưng đôi mắt sáng quắc — cái sáng xuyên thấu ruột gan của trực giác trẻ thơ.
Vào đây, đỡ lạnh nào, giọng bà ta rủ rỉ như thuốc độc ngấm vào tai. Những bàn tay xám xịt nhắp nháp đẩy từng đứa vào trong căn phòng tối om. Trên tường, bên cạnh bức ảnh thánh giá mốc xanh, một dòng chữ đỏ loang viết nguệch ngoạc: Xin đừng cho trẻ em ăn.
Lũ trẻ lặng đi. Đứa nhỏ nhất nấc lên tiếng khóc ngặt nghẽo trước mâm cơm đầy ắp thịt hầm hương lạ. Người đàn bà cúi xuống, hơi thở bốc mùi rữa nát phả vào gáy nó: Ngoan, ăn đến miếng cuối cùng đi cháu. Nhớ lấy, ở đây không có thức ăn thừa đâu.
Tiếng bát đũa loảng xoảng đổ nhào. Từ góc bếp tối sâu, một chuỗi xích sắt kéo lê nghe rợn tóc gáy. Tiếng gầm gừ trộn lẫn mùng mừng vọng lên — như thể thứ gì đó đã chờ đợi bữa tiệc này từ rất, rất lâu.







