Trong bộ phim hài tinh quái có sự tham gia của Sacha Baron Cohen và Rosamund Pike, một gã trăng hoa tự mãn tỉnh dậy ở một thực tại song song, nơi phụ nữ nắm quyền. Thế giới ấy không có những cuộc họp hành khô khan trong phòng kính, mà là những cuộc đàm phán qua... trà chiều và những quyết định được đưa ra sau khi đã cân nhắc cảm xúc lẫn lý trí. Gã đàn ông từng nghĩ mình là phái mạnh bỗng chốc trở thành kẻ lạc loài, phải học cách xin lỗi vì vô tình chiếm chỗ để đồ trang điểm, hay phải Xin Nhường Phái Đẹp mỗi khi muốn chen ngang trong siêu thị.
Mọi thứ đảo lộn: đàn ông trở thành phái yếu phải được che chở, còn phụ nữ thì thản nhiên ngồi ghế lái xe tải, điều hành công ty, thậm chí ra lệnh trong quán bar. Cohen với tạo hình một gã đàn ông cố bám víu vào hình ảnh nam tính lỗi thời, cố gắng tán tỉnh bằng những câu nói sến sẩm nhưng chỉ nhận lại ánh mắt thương hại hoặc cái liếc xéo đầy ẩn ý. Rosamund Pike vào vai một nữ chính quyền lực, lạnh lùng nhưng đầy quyến rũ, khiến gã đàn ông kia vừa sợ vừa... phát điên vì không biết lấy lòng thế nào.
Phim không chỉ là trò đùa về giới tính, mà còn là tấm gương méo mó phản chiếu những định kiến xã hội. Những tình huống dở khóc dở cười liên tục xảy ra: đàn ông phải học cách tỏ ra mỏng manh để được thông cảm, hay phải Xin Nhường Phái Đẹp khi muốn góp ý trong cuộc họp. Câu thoại trở thành khẩu hiệu châm biếm, nhắc nhở rằng quyền lực chưa bao giờ là vĩnh cửu, và sự tự mãn chính là liều thuốc độc đầu tiên cho mọi sự sụp đổ.
Cuối cùng, gã đàn ông ấy liệu có kịp nhận ra rằng, trong một thế giới mà phụ nữ nắm quyền, điều quan trọng không phải là nhường nhịn, mà là học cách lắng nghe và tôn trọng? Hay anh ta sẽ mãi là kẻ ngoài cuộc, cứ lẩm nhẩm Xin Nhường Phái Đẹp như một câu thần chú vô vọng?







