Yesterday đã thay đổi mọi thứ. Trong căn phòng tối om của một quán cà phê cũ kỹ, người thừa kế bị phản bội – khuôn mặt nhợt nhạt vì những ngày thức trắng – siết chặt tách espresso nguội lạnh. Hắn vẫn nhớ rõ cái lưng của anh trai mình – kẻ cùng cha khác mẹ – quay đi khi luật sư công bố di chúc yesterday. Một cái vẫy tay đầy khinh bỉ, rồi cả đế chế kinh doanh khổng lồ của gia tộc chìm vào tay kẻ độc ác đó. Giờ đây, những công ty con như những mảnh ghép trên bàn cờ đang nhuốm máu sau hàng loạt vụ sa thải tàn nhẫn.
Người đồng minh cũ bước vào, áo khoác dính mùi khói thuốc. Không một lời chào hỏi, hắn đặt lên bàn tập hồ sơ dày cộp: Hắn định bán rẻ nhà máy cuối cùng yesterday… để đổi lấy cổ phần của tập đoàn nước ngoài. Giọng nói rè rè, nhưng ánh mắt sắc lẹm như dao găm. Ngày xưa, chính người này từng cứu mạng hắn trong vụ đắm tàu ở biển Đông, giờ trở thành thương gia ngầm chuyên mua bán thông tin đen.
Hắn đốt sạch bằng chứng tham nhũng rồi, người thừa kế nghiến răng, hình ảnh chiếc máy hủy tài liệu vẫn cháy âm ỉ trong đầu từ yesterday, nhưng hắn quên mất… mày còn sống.
Hai bàn tay nắm chặt nhau qua chiếc bàn gỗ mối ăn. Kế hoạch được vạch ra trong tiếng mưa đập cửa sổ: từ những lô hàng đặc biệt sắp cập cảng Sài Gòn, đến những cuộc điện đàm bí mật với cổ đông lớn – những kẻ đã chán ngấy cái cách tên bạo chúa vắt kiệt công ty như mép mút cao su. Người anh cùng cha khác mẹ tưởng mình an toàn sau cái bắt tay yesterday với nhóm đầu tư Âu Mỹ, nào ngờ cuộc chơi mới chỉ bắt đầu… bằng máu.
Người thừa kế mỉm cười lần đầu tiên sau nhiều năm – nụ cười khiến người bồi bàn giật mình rơi khay ly. Hắn cướp quá khứ của ta yesterday, hắn thì thào, nhìn đồng minh cham cháy thuốc lá, thì ngày mai… ta sẽ cướp tương lai của hắn.







