Sau chuyến công tác cuối cùng, Aurélien quyết định dẹp bỏ sự nghiệp lưu động. Cái bén của một nhà khảo cổ, từng sưu tầm những mảnh vỡ lịch sử trên khắp châu Âu, giờ đây khao khát một sự tĩnh lặng đích thực. Anh và Nanako, người vợ Nhật Bản dịu dàng, đã chọn một ngôi nhà tranh cũ kỹ được gộp lại giữa một thung lũng nhỏ ở vùng quê Ishikawa, xa lắc xa lơ những nhịp sống đông đúc.
Vợ chồng bắt đầu xây dựng cuộc sống mới. Aurélien giúp Nanako vào vườn, học cách cắt tỉa cây cao su và chăm sóc những cây tre ven hồ. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm hơn, điểm xuyến bởi tiếng dế kêu và làn sương mỏng manh buổi sáng. Trong một buổi chiều sắp bão, khi cùng dọn dẹp một kho hàng tối om ở góc nhà, tay Aurélien vô tình chạm vào một khối kim loại nặng trịch, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện.
Đó là một bộ giáp. Không phải kiểu giáp phá gánh của samurai thời Nguyên Đủng hay Tokugawa. Thiết kế của nó thô sơ, gần như nguyên thủy, với những tấm gỉ sắt nối với nhau bằng những sợi dây da đã giãm gần như mất hẳn độ đàn hồi. Nhưng điều khiến Aurélien dựng tóc gáy là những hoa văn khắc lên mặt giáp. Chúng không phải chữ Kanji hay biểu tượng Phật giáo quen thuộc. Đó là một hệ thống ký hiệu xoáy ốc, sắc nhọn, hoàn toàn lạ lẫm, phảng phất phong cách của những nền văn minh Địa Trung Hồ cổ đại, lại đan xen với những đường nét khiến anh nhớ tới các đồ gốm Jomon ngàn năm trước – một sự pha trộn bất khả, một điều không thể.
Cơn bão ập đến, cắt đứt điện. Trong bóng tối, chỉ còn ánh chớp từng cung sáng xanh lạnh lẽo, Aurélien cố gắng mang bộ giáp ra nơi khô ráo. Khi những ngón tay anh vô tình quẹt qua một khuyết sắc lớn ở ngực giáp, một cảm giác chợt ập tới. Không phải là âm thanh, mà là một rung động trầm lắng, như một tiếng thở dài cực kỳ xa xôi, vang lên từ sâu dưới lớp đất, từ chính trái tim ngọn núi phía sau nhà. Cùng lúc, bầu không khí trong xó nhà thay đổi – bụi bặm bay lơ lửng trong từng luồng điện quang lấp lánh.
Rồi thì chúng xuất hiện. Ở rìa vườn, trong làn sương mờ, hình bóng. Những hình bóng không rõ nét, gần như là những khoảng trống trong thế giới hiện thực, điểm xuyến bởi những ánh kim lấp lánh từ chính những mảnh giáp cổ. Chúng di chuyển lặng lẽ, không chạm đất, để lại sau lưng những dấu vết phát sáng lạnh. Chúng không hung dữ. Chúng dường như đang… quan sát. Đó là những sinh vật kỳ lạ, Aurélian nghĩ. Và bộ giáp trong tay anh chính là cánh cửa, là tiếng gọi. Anh lặng thầm gọi chúng là Yo – một tên gọi ngắn gọn, nguyên thủy, giống như chính bản chất của chúng: thứ vừa hiện hữu vừa vô hình, vừa là vật thể vừa là lễ hiến.
Nanako tìm thấy anh đứng đó, trước cửa sổ, với bộ giáp cổ trong tay và ánh mắt dại đi vì cái nhìn không thể tin nổi ra ngoài kia. Bàn tay cô lập tức đặt lên bụng – nơi đứa con đầu lòng đang lớn dần. Cô không nhìn thấy Yo, nhưng cô cảm thấy sự hiện diện của chúng. Một cảm giác lạnh buốt theo từng đường_cur_ve của cơn bão, một giai điệu vi vu trong tai, hoàn toàn khác với bất cứ thứ âm thanh nào từ tiếng gió hay mưa rơi.
Đó không chỉ là một phát hiện khảo cổ. Đó là một sự thức tỉnh. Bộ giáp – và cái tên Aurélien mặc định cho chúng, Yoroi – không phải là một hiện vật cũ. Nó là một phần của một hệ sinh thái huyền bí, một hệ thống sinh vật có lẽ đã tồn tại song song với nhân-loại từ thuở xa xưa, bị lãng quên trong những câu chuyện dân gian và những dấu tích cổ xưa hỗn độn này. Và giờ đây, với sự hiện diện của nó, của chính mình trong ngôi nhà này, dưới bầu trời Nhật Bản này, Aurélien hiểu rằng cuộc sống nông thôn yên bình vừa chuyển mình. Họ đã không chỉ tìm thấy một báu vật. Họ đã vô tình dẫn một thế giới khác về bên cạnh cái nôi của đứa con chưa chào đời. Và những Yoroi kia, chúng đang chờ đợi, trong làn sương và ánh chớp, để xem điều gì sẽ tiếp theo.







