Phim Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân - FHD

Xem phim mới Phim Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân - FHD trên www.khophim4.top. Bạn cũng có thể tải xuống Phim Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân - FHD miễn phí, xem trực tuyến với nhiều chất lượng khác nhau Full HD 720P 360P 240P 480P. Hãy chia sẻ Phim Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân - FHD trên www.khophim4.top để cùng thưởng thức nhé.

115 phút

Quốc gia: Thái Lan

Đạo diễn: Phuwanet Seechomphu

Thể loại: Chính kịch, Hài Hước, Tâm Lý, Vietsub

0/ 5 0 lượt
Nội dung phim

Đất Isaan (Đông Bắc Thái Lan) nằm dưới bầu trời cao xanh, những cánh đồng lúa xanh mướt buông mình theo nhịp gió. Ở cái làng nhỏ có cây bồ đề cổ thụ, tám cái bóng thiếu niên luôn gắn bó như một. Họ gọi nhau bằng những cái tên thân quen, và trong nhóm, có một từ khóa ráo riết, Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân, nghe như một lời thề, một thứ bí mật đặc biệt chỉ mỗi họ hiểu. Thực ra, Zien-Lang là biệt danh của một trong số họ – cậu bé tính tình vui vẻ, giọng nói trệu trạo như tiếng trống lễ hội – còn Mãi là Bạn Thân là tất cả những gì họ thề giữ gìn.

Cuộc sống của họ là những bữa cơm chiều trên bãi cỏ, những chuyến đi bắt ếch về sông, những buổi tối quây quần bên đống lửa nhỏ nghe ông nội kể chuyện ma làng. Họ cùng nhau vượt qua những cánh đồng cỏ khô để tìm quả mít chín, cùng lao mình xuống hồ sen hái bông. Họ sản sinh ra những trò đùa ngốc nghếch, những bài hát dân ca Isaan nghe sáo động cả chú chim chèo trên cây. Giữa sự hô hấp của thiên nhiên, họ cảm thấy mình bất khả chiến bại, như những chú chim non mới cứng cánh, tự do bay lượn giữa trời bao la.

Nhưng rồi, một buổi chiều nắng vàng rực, Zien-Lang – cậu bạn vẫn luôn là tâm điểm náo nhiệt nhất – bỗng nhiên khóc thầm. Ban đầu, cả nhóm tưởng cậu ta bị ong đốt, hay vì chuyện yêu đương non nớt. Thế nhưng, dấu hiệu ngày càng rõ: cậu ta lấy tay dụi mắt liên tục, nói ánh sáng ban ngày thành_ánh sáng ban đêm, tất cả đều thành những đám mờ. Họ hoảng loạn đưa cậu ra bệnh viện huyện, rồi đến thành phố lớn hơn. Bác sĩ lắc đầu thở dài, giọng đều đặn nhưng lạnh lùng: Lão bệnh rượu. Rượu lậu, rẻ tiền, uống suốt mấy năm trời trong những bữa tiệc vô định, những khi tỉnh say. Động mạch võng mạc đã tổn thương nặng. Mắt cậu ta sẽ mù hoàn toàn, và thời gian không còn nhiều – chỉ khoảng một tháng nữa là thị lực sẽ rút sạch.

Cả làng như chết lặng. Không ai dám tin. Họ nhìn Zien-Lang – người bạn vẫn còn đang cười khúc khích trước những trò quậy phá, nhưng đôi mắt đã bắt đầu lờ mờ – và thấy một sự thật tàn nhẫn đang từng ngày thêm hiện ra. Sự thanh bình của vùng quê, giờ đây, chợt trở nên êm đềm đến mức đau lòng.

Rồi, trong một đêm trăng tròn, cả nhóm họp lại bên bờ ao làng. Không ai nói lời chia sẻ đau thương. Thay vào đó, có người lấy từ trong túi một chiếc máy ảnh cũ kỹ, có người mang theo một cuốn sách tranh dày cộp, có người chuẩn bị một bó hoa cúc vàng từ vườn nhà. Họ quyết định: Zien-Lang sẽ không nhìn thấy bóng tối một mình. Họ sẽ giúp cậu ta nhìn lại mọi thứ, bằng tất cả giác quan còn sót lại, bằng ký ức, bằng trái tim họ. Và họ sẽ dùng từ khóa Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân như một chúChelo, một lời khấn, một thứ khiến mọi thứ có ý nghĩa.

Sáng hôm sau, họ bắt đầu ngày khoảnh khắc ánh sáng thứ nhất. Họ dẫn Zien-Lang đến nơi cậu thường đi săn, cùng hít hà mùi cỏ khô, cùng lắng nghe tiếng dế kêu rả rích. Họ dùng tay chỉ từng thứ: Đây là bụi cây đa, lá to như cái tay. Đây là con đường mòn, hai bên cỏ dại này, chân dẫm lên thấy mềm. Họ cùng nhau hái những bông hoa dại mùi hương nhẹ, ép nước cho Zien-Lang ngửi, giải thích từng sắc màu. Trưa, họ nấu bữa cơm trưa theo kiểu Isaan, cay nồng của ớt, thơm của lá chanh, dai của thịt gà nướng. Họ bắt cậu nếm thử từng món, và cùng nhau cười vang khi cậu phân biệt được món nào có thêm nghệ.

Họ mang máy ảnh đi chụp tất cả mọi thứ cho Zien-Lang nhìn thấy sau này. Một tấm hình bộ ba cái câu trúc ven đê, một tấm hình bóng dáng cậu bé bắt cóc ếch, một tấm hình những chiếc khăn quàng cổ dài tung bay trong gió. Có hôm, họ cùng nhau đi loanh quanh làng, lấy tay ghì lấy cổ cậu, chỉ cho cậu cảm nhận đường đi bằng bước chân, bằng hơi thở của không khí. Thấy không Zien-Lang? Cái cây đa này, thân to bảy ông ôm. Cái chùa nhỏ đằng kia, mái ngói đỏ rêu phong... Mỗi lời nói, họ đều thêm một chút nhiệt huyết, một chút khóc thầm, một chỗ trống để cậu đặt ký ức.

Tuần trước khi Zien-Lang hoàn toàn rơi vào bóng tối, họ tổ chức một bữa tiệc lửa trại đặc biệt. Không có rượu. Thay vào đó, có mật ong làng, trái cây, và cả những món ăn nhậu giả bằng nước dừa tươi. Họ cùng hát những bài hát Isaan cũ, những bài hát về tình bạn, về mùa màng, về những chuyến đi xa rồi về. Zien-Lang, với đôi mắt đã gần như không còn ánh sáng, vẫn cười, vẫn hát theo, giọng trầm ấm. Cậu nói: Tao vẫn thấy được. Tao thấy được lửa hồng, thấy được mặt mọi người, thấy được sao trên đầu... Lời cậu khiến cả bọn khóc òa. Họ hiểu, Zien-Lang đang dùng tất cả tình cảm còn sót lại để tưởng tượng, để giữ chặt từng khoảnh khắc.

Cuối cùng, đúng như dự báo, một buổi sáng, Zien-Lang thức dậy và nói: Thế là hết rồi. Tối đen hoàn toàn. Nhưng cậu không khóc. Cậu vươn tay ra, và tám bàn tay lập tức nắm lấy, siết chặt. Có tiếng thì thầm rất nhỏ, nhưng tất cả đều nghe thấy: Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân. Không cần ánh sáng mắt, họ vẫn cùng cậu đi. Họ dẫn cậu đi trên những con đường quen thuộc, chỉ cho cậu bằng lời, bằng hơi ấm của bàn tay, bằng nhịp đi chung. Họ vẫn đùa, vẫn nói những chuyện vớ vẩn, nhưng giờ đây, mỗi câu chuyện đều được thổi một chút màu sắc, một chút hình ảnh từ ký ức chung.

Cuộc sống nông thôn vẫn đẹp đẽ, vẫn thanh bình. Nhưng với tám người bạn, bóng tối của Zien-Lang không phải là sự kết thúc, mà là một lời nhắc nhở mới: ánh sáng thực sự không nằm ở đôi mắt, mà nằm ở sợi dây vô hình, bền chặt, gọi là Zien-Lang Mãi Là Bạn Thân, được giữ lấy bằng từng ngày, bằng những bước chân song hành, bằng hơi thở chia sẻ dưới bầu trời Isaan bao la. Họ đã lưu giữ được những ký ức đẹp nhất, không phải cho riêng Zien-Lang, mà cho chính mình – một kỷ nguyên tuổi trẻ, trong đó, tình bạn là ánh sáng mạnh mẽ nhất, không thể tắt.

Thu gọn...