Vị Khách Bất Ngờ
Ánh nắng xuyên qua lớp bụi dày đặc trong xưởng sửa xe của Vahid, khẽ rọi lên những vết dầu loang lổ trên sàn. Chàng thợ máy người Azerbaijan đang cặm cụi với chiếc bánh xe cũ kỹ thì tiếng chuông cửa vang lên. Một bóng người lù lù xuất hiện – thân hình gầy gò, dáng đi nặng nề, gót giày đập xuống nền xi măng kèm theo âm thanh cọt kẹt quen thuộc đến rợn người.
Eqbal – tên người đàn ông ấy tự giới thiệu, yêu cầu sửa chiếc xe tải đỗ ngoài cổng. Giọng nói trầm đục, đôi mắt lạnh lùng liếc nhìn xung quanh. Nhưng thứ khiến Vahid đứng sững lại không phải khuôn mặt ấy. Chính là tiếng kim loại kéo lê theo từng bước chân, gợi về những đêm dài năm năm trước: mùi ẩm mốc của phòng giam, vòng đai bịt mắt, và những nhát roi quất xuống lưng anh kèm theo âm thanh lách cách từ một chiếc chân giả…
Vahid siết chặt cờ lê trong tay, mồ hôi lạnh thấm đẫm sống lưng. Chấn thương cũ như sống dậy khi ngón tay anh lướt qua vết sẹo dài dưới xương quai xanh. Liệu đây có phải gã cai ngục năm xưa – kẻ luôn khều tàn thuốc vào vết thương mới rỉ máu của anh? Eqbal vô tình nhếch mép cười, để lộ chiếc răng khểnh sắc nhọn – chi tiết trùng khớp với ký ức chết chóc.
Anh cần gì? – Vahid cố gằn giọng, cơ hàm căng cứng. Vị khách bất ngờ khẽ nhíu mày, chỉ tay về phía động cơ hỏng nhưng ánh mắt lại dán chặt vào vết chàm hình tam giác sau gáy anh – dấu hiệu nhận biết từ những ngày bị biệt giam. Tiếng máy nổ rú lên ngoài sân chợt bật sang chế độ không tải, nhịp tim Vahid thôi không đập loạn nhịp. Phút này, quá khứ và hiện tại chỉ cách nhau một hơi thở.





