Tiếng Cuốc Xe cũ nổ gằn từng hồi trước hiên, khói xăng lẫn mùi dầu nhớt xộc thẳng vào mũi. Thằng con trai nhăn mặt đóng sập cửa nhà lao, lòng nặng chĩu. Nó đếm từng bước chậm rãi về phía chiếc xe ba gác ọp ẹp – phương tiện duy nhất đưa nó lên tỉnh thăm mẹ đang thoi thóp nơi nhà hộ sinh. Người đàn ông ngồi sau tay lái quay ngoắt đầu lại, vết sẹo dài trên gò má phải căng lên theo nụ cười gượng gạo. Hai cha con chưa kịp trao câu chào hỏi, chiếc xe đã rú máy phóng thẳng ra con đường đất đỏ.
Hơn hai trăm cây số nhấp nhô qua rừng núi biến thành cực hình khi quá khứ đen tối của ông bố đuổi theo sát gót. Giữa đêm khuya vắng lặng, tiếng bánh xe đập vào ổ gà nghe như hồi trống báo động. Đến trạm dừng chân thứ ba, lũ đàn em cũ của lão cha bỗng vây kín quán nước. Ánh mắt hằn học, súng kíp lên đạn lách cách, mùi rượu nồng nặc quấn lấy thân xác mệt mỏi của hai kẻ lưu lạc. Thằng con trai siết chặt tay lái phụ khi chiếc Cuốc Xe bỗng gầm lên như thú dữ, phóng vút qua vòng vây đạn lạc nổ đôm đốp sau lưng.
Bình xăng cạn dần theo mỗi cây số chạy trốn, vệt máu loang trên băng ghế sau từ vết đạn găm vào vai ông lão. Con trai lão cắn nát môi, một tay ghì chặt tay lái mòn vẹt, tay kia đè lên vết thương đang thấm đẫm. Mười năm trốn chạy án tù đổ xuống đầu họ như trời giáng, giữa lúc họ chỉ muốn chạm tay vào bàn tay khô guộc của người đàn bà sắp thành tro bụi. Tiếng hú báo động của Cuốc Xe như lời nguyền dội vào vách núi đen thẫm, chiếc xe lắc lư trên triền dốc hiểm khi cha con lão bỗng nhận ra mình đang đứng giữa lằn ranh mỏng manh: cứu lấy mẹ, hay chuộc tội thay cha?







