LÂNG LÂNG (PHÊ PHA) - PHẦN 1
Căn gác xép chật hẹp ngập mùi khói thuốc lờ mờ nồng, ánh đèn nhấp nháy từ chiếc điện thoại cũ của Mai chiếu xuống nền gạch bong tróc. Tiếng nhạc chập chờn từ tầng dưới vọng lên, thứ beat loạn xạ của những đứa trẻ đang cố tiêu điệu nỗi trống rỗng—Đạt dụi tàn thuốc vào vách tường, hất hàm về phía cánh cửa sổ mở toang: Ra ngoài không? Bọn nó đang phẩy, riết ngộp thở.
Những ngón tay Tuấn bấu chặt vào thành cửa kính, hắn tránh ánh mắt Ánh—con bé lớp C đang bẻ viên kẹo trắng ra làm tư dưới bàn. Chưa đầy 30 phút trước, chúng nó cười như điên dưới bể bơi bỏ hoang, lưng Ánh áp vào ngực Tuấn, hơi thở nóng rực trên cổ hắn. Giờ đây, cái cách cô ta liếm môi vương vãi bột đồ chơi khiến hắn buồn nôn. Không phải thế này... —Tuấn nghĩ — Ngày xưa tụi mình chỉ cần guộc chung gói mì, xem phim ma thì đủ lâng lâng rồi.
Lê—đứa duy nhất không chạm vào thiên đường giả tạo —dán mắt vào Insta. Ngón tay cuồng loạn lướt story đám bạn lớp Chuyên, những gương mặt tô son đỏ mọng cười trong quán bar sáng choang. Tao thấy mày xuất hiện 7 lần trong story thằng Hoàng tối nay đấy, —Bích châm chọc bên tai Lê — Vẫn ngồi run như chó đói à? Cái gạt tàn thuốc ủi nát chiếc ảnh lớp 10 cũ — lúc bọn nó còn dám mặc đồng phục trốn học đi ăn chè.
BỤP! — Một chai rượu vỡ ụp xuống nền nhà. Khói cỏ xoáy thành vệt dài như rắn độc quấn quanh cổ Đạt — nó cười hô hố, tay sục sạo trong túi Mai: Đưa tao thêm 2 viên, chủ nhật trả! Tiếng quát tháo của bố mẹ Mai từ dưới lầu chéo vào nhau: Chết tiệt! Đã bảo cấm treo chân lên thành ghế! — Những câu chửi dai dẳng như dao lam cào nát bức tường im lặng vốn dĩ.
Ánh đột ngột dúi vào tay Tuấn mẩu giấy nhàu nát: Khu bếp sau, 10 phút nữa. Nét chữ ngoằn ngoèo như bị sóc đầu. Lưỡi Tuấn tê dại — hắn nhớ cái lần nhìn Ánh khóc rưng rức vì bạn trai thứ N cắm sừng. Giờ đây, mùi cần sa từ tóc cô ta xộc thẳng vào mũi hắn. Bên ngoài, trời chuyển mưa. Lê co ro vào góc tường, chia đôi tai nghe cho Đạt — thứ nhạc Indie buồn bã xát muối vào tim: Còn thở là còn không... có nhau...
Tuấn nghẹn cổ: LÊ! TỤI MÀY ĐỊNH GIỢT TỚI BAO GIỜ? — Câu hỏi vỡ òa giữa những gương mặt ngơ ngác. Bích liếc nhìn chiếc điện thoại đầy tin nhắn seen, bất ngờ cười gằn: Sợ à? Về đi! Về với gia đình hiền lành của mày đi! Chiếc váy ngắn cũn trên người nó lấm lem vết bột trắng — di sản thừa của buổi tiệc lâng lâng chóng vánh.
Cơn mưa rào ập xuống. Đám khói lốm đốm vụt tắt. Lê quăng chiếc tai nghe xuống bàn: Tao mệt rồi.
Chỉ có mưa là thật.
(Còn tiếp...)
---
Tác giả: Không viết hoa sáo rỗng, không kịch tính đóng khung. Chỉ có tiếng thở của tuổi 17 trong giai điệu gãy gập — nơi đau thương, dối trá và ánh sáng hững hờ giao tranh. Phê pha hay tỉnh táo? Chẳng ai dám chắc.







