Gió cuối đông năm 1939 thổi qua làng Vĩnh Hằng tựa lưỡi dao lạnh, mang theo hơi thở chết chóc từ những đoàn quân Nhật. Những ruộng lúa cháy đen. Những ngôi nhà sụp đổ. Những bóng người đói khát lê bước trên con đường đất nứt toác. Tầm Quan, một người thợ mộc mắt sâu quầng thâm, bứt từng nắm cỏ dại cùng khoai rừng thối rữa để nhét vào thúng—thức ăn duy nhất cho đám trẻ đang hấp hối trong lều cứu tế. Đó không phải lòng tốt, mà là bản năng. Sống sót, phải sống sót bằng mọi giá.
Nhưng định mệnh trêu ngươi. Một buổi chập choạng tối, khi Tầm Quan lần theo vết gãy của cây cổ thụ già để kiếm thêm củi, chiếc cuốc sắt của hắn đập vào vật gì đó trơn lạnh. Không phải đá, cũng chẳng phải rễ cây—một phiến ngọc bích hình lá đề, khắc lời nguyền Chàm cổ bằng thứ chữ máu rỉ sét, phát sáng âm ỉ khi bàn tay hắn chạm vào. Tầm Quan không biết, chính khoảnh khắc đó, hắn đã tự buộc dây thòng lọng vào cổ mình.
Tin đồn lan như dịch. Dân làng thì thào về kho báu chôn cùng lời nguyền Cân Sinh Dữ Tử. Quân Nhật nhăm nhe lùng sục. Ngay cả kẻ mà Tầm Quan gọi là anh em—Lợi, tay buôn muối ranh mãnh—cũng lật mặt. Máu loang đỏ nền đất khi Lợi dẫn lính Nhật tới lò mổ cũ, nơi Tầm Quan giấu phiến ngọc trong lớp gạch mục. Sinh mạng mày đáng giá bao nhiêu?—câu hỏi cuối cùng Lợi thốt ra trước khi bị chính thanh đoản đao Nhật xẻ cổ. Một vụ mặc cả đẫm máu. Tầm Quan trốn thoát trong tiếng súng rít qua mang tai, thề nấu chảy thứ ngọc chết chóc này để cứu làng. Nhưng đã muộn.
Phiến ngọc bích chẳng phải kho báu—nó là phong ấn. Những sinh vật gầm gừ trong bóng tối trồi lên từ dòng sông Rục, mắt trắng dã, xương sống lởm chởm gai đen. Người làng biến mất từng đêm. Bóng trăng nhuộm màu xanh lục. Tầm Quan dò từng bậc thang đổ nát của đình làng, hy vọng tìm manh mối, thì đụng độ con quái vật gớm ghiếc nhất—một cụ già đã chết tối qua, giờ nhe 16 chiếc răng nhọn hoắt đuổi theo hắn. Chỉ khi tiếng kèn shakuhachi của gã ăn mày mù đột ngột vang lên từ mái đình, lũ yêu quái mới chùn bước.
Chúng gọi mày bằng tên cổ—Tần Cốt Sứ Giả, gã ăn mày khàn giọng, vén tấm vải che mặt lộ ra vết chàm ba nhánh. Định mệnh định sẵn rồi, thằng nhóc ạ. Quân Nhật muốn đánh thức Thực Thần dưới sông, còn bọn kia— hắn chỉ tay về phía đàn quái vật đang quỳ lạy phiến ngọc của Tầm Quan, lại tôn thờ lời thề huyết tế. Một mình mày chỉ là miếng mồi thôi.
Chiến tranh đã kề bên. Tiếng đại bác Nhật rền vang chân trời. Khói thuốc súng quyện mùi xác ướp sông Rục. Tầm Quan nghiến răng nuốt hận, nắm chặt tay gã ăn mày—kẻ duy nhất biết cách phá vỡ lời nguyền. Đồng minh bất đắc dĩ của kẻ cùng đường. Hắn vỡ vụn. Hắn hóa điên cuồng. Nhưng một thứ đã thắp sáng trong mắt Tầm Quan: không phải hy vọng, mà là thứ lửa máu tanh tưởi của kẻ thà cầm dao chém vào quỷ thần, chứ không chịu quỳ.
Nếu địa ngục trần gian này chẳng có Phật, thì Tầm Quan sẽ trở thành Diêm La.







