Sendai. Một thành phố không quá ồn ào, nơi Dai Miyamoto - cậu học sinh cấp ba với cuộc sống bình lặng - đang dần mòn đi trong nhịp điệu quen thuộc của bài kiểm tra và những buổi tan trường nhạt nhòa. Rồi một đêm nọ, cậu lạc bước vào góc tối của con phố nhỏ. Từ quán jazz nhỏ xíu vọng ra âm thanh khiến tim Dai thình thịch. Tiếng saxophone ướt đẫm mồ hôi và khói thuốc đánh thẳng vào ngực, từng nốt nhạc sống động như sinh vật có xương máu. Dai dựa lưng vào tường gạch, mắt nhắm nghiền. Lần đầu tiên trong đời cậu hiểu thế nào là cơn bão trong tim người.
Những ngày sau đó, căn gác trọ chật hẹp của chàng trai 17 tuổi đầy ắp tiếng kèn nghẹt thở. Chiếc saxophone cũ mèm Dai mua bằng toàn bộ tiền dành dụm từ việc rửa bát đĩa ngày đêm. Tay vụng về bấm loạn xị lên phím đồng, hai môi rớm máu vì mút kèn sai cách. Nhưng mỗi khi thứ âm thanh chua chát thoát ra, trong đầu Dai lại hiện lên ánh đèn màu hổ phách và bóng lưng cong của người nghệ sĩ jazz đêm ấy.
Blue Giant không chỉ là tựa phim. Nó là giấc mơ đốt cháy cả tuổi trẻ. Dai đạp xe xuyên thành phố với cây kèm nặng trĩu sau lưng, đến góc công viên vắng để thử nghiệm giai điệu mới. Có khi mưa Sendai tạt ướt sũng bản nhạc giấy, có khi tiếng kèn méo mó khiến mấy đứa trẻ gần đó bịt tai chạy mất. Nhưng chẳng thứ gì dập tắt được lửa trong mắt cậu khi nhắc đến jazz. Rồi Shunji - thằng bạn thân tính toán viên từ bé - bị Dai kéo vào cơn lốc điên rồ ấy. Cả Yukinori, tay trống phóng khoáng gặp tình cờ ở buổi jam session tồi tàn, người duy nhất không cười khi nghe Dai chơi sai nhịp.
Ba chàng trai, một giấc mơ lớn đến mạo muội. Dai Miyamoto với cây saxophone như vũ khí duy nhất, sẵn sàng đốt hết tuổi thanh xuân để chạm vào cái khoảnh khắc vỡ òa ấy một lần nữa - không phải ở vai khán giả, mà là kẻ đứng giữa sân khấu, để jazz chảy ra từ chính mồ hôi và nhịp tim mình.







