Ở Rể (Phần 1): Kẻ Tài Hoa Lạc Lõng Giữa Dòng Vũ Triều
Doãn Ninh - trùm thương trường đương đại với bộ óc vàng mười - đang ngồi tính toán chiến dịch đấu thầu triệu đô thì một cơn choáng váng. Tỉnh dậy, hắn ngơ ngác nhận ra mình đã lạc vào giai đoạn hỗn mang nhất của Vũ triều: thân phận thấp kém, tên gọi xa lạ Ninh Nghị, và đặc biệt... là chàng rể ăn nhờ ở đậu của gia tộc buôn vải họ Tô.
Nhà họ Tô không phải hạng giàu có bậc nhất, nhưng ở vùng đất này, họ giữ vị thế vững chãi nhờ nghề dệt nhuộm lâu đời. Chuyện mẹ nhà buôn cậy của, gả con gái duy nhất cho kẻ không môn đăng hộ đối như Ninh Nghị lại thành trò cười cho thiên hạ. Người đời bàn tán: Tô Đàn Nhi - tiểu thư tài sắc vẹn toàn, sao lại chấp nhận ôm cục nợ thất nghiệp ấy vào nhà? Hay tại phận gái mồ côi mẹ, cơ nghiệp đành phó mặc tay cha già bệnh tật?
Nửa Đêm Tân Hôn, Hờn Tủi Riêng Ai...
Phòng hồng chăng đèn kết hoa, men rượu nồng nặc mời gọi tiếng cười ngoài sảnh. Thế nhưng, đêm động phòng của Ninh Nghị chỉ có tiếng quạt lá cọt kẹt cùng luồng gió lạnh lùa qua khe cửa gỗ mục. Thê tử Tô Đàn Nhi sau nghi lễ bái đường đã vội lướt qua rèm liễu, đạp xe chạy thẳng xuống xưởng dệt. Hỏi thăm mới hay, sáng mai có lô hàng lớn xuất cho quan phủ nên nàng không cho phép mình sao nhãng, kể cả... đêm trọng đại nhất đời con gái.
Một Ninh Nghị từng khiến đối thủ cạnh tranh phải dè chừng, giờ đứng bất lực nhìn chiếc giường cưới lạnh ngắt. Hắn chạm vào bộ áo xống thô ráp, nhăn nhó: Rốt cuộc tao đang đóng vai trò gì ở đây? Chồng hờ? Bù nhìn trang trí? Hay chỉ là con tốt để nhà họ Tô an tâm gả con gái cho kẻ không dám giành quyền thừa kế?. Trí nhớ hiện đại ùa về, hắn thầm so sánh kiến thức kinh tế bách chiến bách thắng của bản thân với mớ giá vải mộc mạc đầy lỗi logic trong kho nhà vợ.
Bẻ Lái Từ Kho Vải Mục Nát
Trời gần sáng, tiếng chân người dồn dập ngoài ngõ. Không một lời giải thích, Tô Đàn Nhi khệ nệ đẩy cửa, tay xách xấp sổ ghi chép nhòe mực. Nàng liếc nhìn Ninh Nghị đang ngồi bó gối bên bàn trà, mím môi: Dọn dẹp xong gấp đi, sáng nay có khách tới đàm phán. Nhớ... đừng làm mất mặt họ Tô.
Ninh Nghị bật cười chua chát, xoay người nhìn thẳng vào vị hôn thê chỉ coi mình như chiếc bóng vô hình: Khi cô không tôn trọng chính người cùng thuyền, thì khách quý đến mấy cũng thành... giặc cướp. Hay cô nghĩ mượn 5 bao kẹo lạc nịnh nọt chánh quan là cây đũa thần cứu mọi thương vụ thua lỗ?. Câu nói bật ra từ trải nghiệm ngập tràn thương trận tương lai, khiến Tô Đàn Nhi sững sờ quay phắt lại...
Phần đầu khép lại bằng ánh mắt chứa đầy hoài nghi, giận dữ và chút tò mò hiếm hoi của Tô Đàn Nhi. Vùng vũ triều không có chỗ cho kẻ ăn bám, Ninh Nghị hiểu rõ: hắn phải nhóm lửa từ chính kho vải mục nát trước mắt—hoặc mãi kiếp ở rể thê lương!







