Cơn Mưa Ngọt Đắng
Những cơn mưa đầu mùa vẫn còn nguyên cái vị đắng của bụi đường. Bruno quen với điều đó. Cậu sống trong một con hẻm nhỏ, nơi thời gian trôi chậm hơn phố lớn bên ngoài một chút. cuộc sống ở đây đơn điệu đến mức một cơn mưa cũng trở thành sự kiện lớn, thứ mà cậu có thể ngồi bên cửa sổ, gác cằm lên bàn tay, nhìn những vệt nước nhè nhẹ lem nhem bức tường ngói cũ kỹ.
Nhưng với Bruno, mỗi cơn mưa không chỉ là nước từ trời rơi xuống. Nó là một thứ khác, một Cơn Mưa Ngọt Đắng trong chính tâm trí cậu. Ngọt vì những ký ức về những ngày còn sight vẫn còn trong trẻo: cảm giác lấp lánh của những giọt sương trên lá, sắc màu rực rỡ của bầu trời sau cơn dông, nụ cười của cô bạn hàng xóm khi cả hai cùng chạy qua vũng nước. Đắng vì hiện tại, vì tương lai xám lại như mây kéo đến – bệnh tật. Bác sĩ nói thật nhẹ nhàng, như một viên đá lạnh rơi tõm vào lòng bát canh: Tình trạng thoái hóa - thị lực sẽ suy giảm dần. Không thể biết trước khi nào. Mỗi lần câu nói ấy ùa về, Bruno lại thấy một phần thế giới của mình bắt đầu mờ đi, như tấm màn mưa phía ngoài.
Tuổi mới lớn, với một thằng bé như cậu, đã đủ là một trận bão. Cơ thểđầu ùa ới, giọng nói khản đặc rồi lại trong trẻo, cảm xúc lên xuống như sóng biển. Rồi áp lực học hành, những ánh mắt tò mò hay thách thức từ đám bạn, cảm giác lạc lõng giữa một thế giới đang định hình. Tất cả đọng lại, trở thành một khối nặng trĩu trên ngực. Cậu không nói với ai. Cha mẹ cậu bận rộn với những đam mê thanh xuân vụn vặt của họ, còn cậu học cách giam cả mình và nỗi sợ vào một góc nhỏ phía sau lớp vỏ ngoài- lớp vỏ của một thằng oắt bình thường.
Và tất cả đổ hồi vào những cơn mưa. Như hôm nay. Mưa to hơn mọi lần. Nước chảy ùa ọc ọc qua máng xối, tạo thành những dải bạc dưới ánh đèn đường mờ ảo. Bruno không mở đèn. Cậu ngồi trong bóng tối chỉ bị bật sáng một vài vệt từ ngoài cửa sổ. Cậu cố gắng tập trung, nhìn một chiếc lá treo lủng lẳng trên cành, nhưng hình ảnh lại nhòa, đôi mép mờ ảo, màu xanh không còn rõ rệt nữa. Một cảm giác nghẹt thở ùa vào. Đây chính là cơn mưa đắng nhất, cậu nghĩ, cơn mưa không làm nhòe bức tranh thế giới bên ngoài, mà đang dần rửa trôi chính những màu sắc trước mắt cậu.
Rồi đột nhiên, có tiếng gõ cửa. Một giọng nói cất lên, the thé và hớn hở: Bruno! Mưa to quá, cho tao chạy vào trốn với! Thằng bạn thân, thằng Tùng. Nó không biết gì về bệnh tật của cậu, và Bruno cũng chưa dám nói. Nó chỉ thấy được một cơn mưa, một trò chơi. Bruno mở cửa, cả một luồng gió ẩm lạnh ùa vào cùng với Tùng ướt sũng. Nó lôi từ trong áo mưa ra một cái bánh mì nướng vẫn còn nóng, cắn một miếng lớn, cười: Ôi mưa này đã đời. Mát rượi!
Bruno nhìn nó. Nhìn đôi má hồng hào, nước mưa lấp lánh trên hàng mi dày. Nó nhìn thấy mọi thứ rõ ràng, sống động và tràn đầy sức sống. Một cảm giác thật lạ lùng chợt đến. Trong khoảnh khắc ấy, Cơn Mưa Ngọt Đắng của cậu bỗng nhiên ngừng chảy. Phần đắng vẫn còn đó – nỗi sợ vẫn đeo bám – nhưng phần ngọt lại nhảy múa, hiện ra một cách bất ngờ. Ngọt từ sự ấm áp của tình bạn, từ mùi bánh mì nướng đơn sơ, từ tiếng cười giòn tan giữa đêm mưa, từ việc được sống trong một cơn mưa như thế này, bây giờ, với đôi mắt còn có thể nhìn rõ người bạn đang đứng trước mặt.
Bruno cắn lấy miếng bánh mì Tùng đưa. Nó nóng, bột giòn. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, về phía bóng đen của khu phố dưới làn mưa trắng xóa. Cơn mưa vẫn đang đổ, như một bản nhạc trầm lắng. Cậu biết, những cơn mưa tương lai vẫn sẽ đến, với những vị ngọt đắng trộn lẫn. Có những ngày tối sợ sẽ dày đặc hơn, có những màu sắc cậu có thể phải từ chối từ biệt. Nhưng đêm nay, giữa cơn mưa to, với vị bánh mì và sự hiện diện ấm áp của một người bạn, Bruno học được một điều: thay vì chỉ nhìn những giọt mưa phá vỡ mọi thứ trên kính cửa sổ, cậu có thể đứng ở đây, trong căn phòng nhỏ ấm áp, cảm nhận cơn mưa, và gạt bỏ đi phần đắng trong một khoảnh khắc, để tận hưởng chính sự ngọt ngào của tình người, của sự sống còn đang trôi qua. Cơn Mưa Ngọt Đắng ấy không phải để trốn chạy. Nó là để trưởng thành trong đó.







