Khủng long ăn thịt 2
Họ gọi nơi đó là Lò Phản ứng Xanh, một cơ sở được bảo vệ nghiêm ngặt dưới lòng đất phía sau hàng rào thép dày cộm và cảm biến liên lạc. Đội ngũ các nhà khoa học, những người được huy động vì những báo cáo không rõ ràng về dòng nhiệt bất thường và sóng năng lượng phóng xạ rất thấp ở vùng đai nứt địa chất, nghĩ rằng họ đang đi vào một vấn đề kỹ thuật nhỏ. Họ mang theo máy đo đạc tinh vi, bản đồ địa chất và cả một chút sự hồi hộp trước khả năng phát hiện ra một hiện tượng vật lý mới lạ. Họ không nghĩ rằng mình sắp bước vào một cuộc hồi sinh.
Thay vào những bản ghi số liệu khô khan về nhiệt độ hay áp suất, họ tìm thấy thứ gì đó hoàn toàn vượt ra ngoài mọi giả định. Ở tầng thấp nhất, nơi lò phản ứng nguyên tử thí nghiệm bị áp sát và bị lãng quên từ thời kỳ đầu thế kỷ, không phải là lõi tan chảy hay chất phóng xạ nguy hiểm. Thay vào đó, là một hệ thống vuông vức, một mạng lưới các buồng kín được chế tạo từ hợp kim cực kỳ bền, vẫn còn vận hành nhờ một nguồn năng lượng tối giản. Và bên trong những buồng ấy, submerged trong một dung dịch sinh học tổng hợp đang chuyển động chậm, là chúng.
Chúng không phải là những bộ xương khô. Chúng là những sinh vật sống, được nuôi dưỡng trong một môi trường giống như tử cung nhân tạo, với cơ bắp cuộn tròn dưới lớp da mỏng, còn nhẹ nhàng phập phồng. Một số đang gây tranh cãi trong sự im lặng của bể chứa. Nhưng mọi tranh cãi đều kết thúc khi một trong số chúng, một sinh vật có dáng vẻ giống Allosaurus với chiều dài gần bảy mét, bất ngờ cử động. Đôi mắt của nó - vẫn còn che kín bởi màng nước - quay về phía ánh sáng lạnh từ thiết bị của các nhà khoa học, và một tiếng gầm khô khốc, điều vốn chỉ có thể được tạo ra bởi một khí quản và thanh quản phát triển hoàn hảo, rung chuyển khắp phòng thí nghiệm.
Niềm vui ban đầu của các nhà khoa học biến thành sự hoảng sợ. Không phải vì sự tồn tại của chúng - dù nó vẫn là điều kinh hoàng. Mà là vì cách chúng được tạo ra. Không có DNA cổ đại nào được khai thác, không có mô hóa thạch nào được phục dựng. Thay vào đó, là một quy trình nhân bản vô tính hoàn toàn dựa trên sự phân tích cấu trúc protein còn sót lại trong một mẫu hóa thạch mỏng manh, kết hợp với mô hình hóa hóa học tiến hóa cực kỳ tinh vi. Họ không hồi sinh một loài. Họ thiết kế chúng từ hướng đi của sự tiến hóa một cách máy móc, bỏ qua hàng chục triệu năm, chỉ để đạt được một phiên bản tối ưu cho môi trường này.
Và thứ môi trường ấy chính là nguyên nhân khiến mọi thứ trở nên tệ hại. Lò phản ứng, với dòng chảy năng lượng kỳ lạ của mình, không chỉ là nguồn điện cho hệ thống nuôi cấy. Nó phát ra một loạt tác động sinh học - có lẽ là từ các tia tia hoặc từ trường cực đoan - đẩy nhanh tốc độ chuyển hóa của chúng, thúc đẩy sự phát triển cơ bắp và hệ kinh nghiệm nhanh chóng một cách không tự nhiên. Những chú dinosaur con ngoan trong bể chứa đã không còn là phòng thí nghiệm. Chúng là những sinh vật đã trưởng thành, đang rất đói.
Rào chắn đầu tiên bị phá vỡ không phải do một cú húc mạnh mẽ, mà bởi một cái vồn gọn nhẹ, chính xác, của một sinh vật có hình dạng giống Velociraptor nhưng to gấp đôi, dùng móng vuốt sắc như dao cắt qua lớp hợp kim như thể đó là giấy. Hụi hỗn loạn, máy tính, cảm biến và ánh đèn tất cả đều trở thành mục tiêu của những cú đích xa, hoặc đơn giản là bị giẫm đạp bởi những bước chân nặng nề. Ánh sáng nhấp nháy, lấp lánh trong đôi mắt lạnh lùng của chúng. Không có cảm xúc, chỉ có động cơ sinh tồn cơ bản được cài đặt sẵn, được khuếch đại bởi môi trường kỳ lạ này.
Nhóm nhà khoa học nhận ra thảm họa quá muộn. Họ không phải là những nhà khai quật. Họ là những kẻ vô tình vén mở nắp của chiếc hộp Pandora được chế tạo bằng tay. Họ đã tạo ra một hệ sinh thái khủng bố trong một bể chứa, và giờ đây, những Khủng long ăn thịt thứ hai - những phiên bản được khuếch đại và thô bạo hơn hàng chục lần so với bất kỳ phiên bản nào từng tồn tại trên Trái Đất - đã thoát khỏi lồng. Và trong những hành lang tối sẫm của cơ sở hạt nhân này, tiếng gầm không còn chỉ là thí nghiệm. Đó là tiếng gọi của một cuộc săn mồi mới. Cuộc điều tra về một sự cố tan chảy lò phản ứng đã trở thành nỗi ác mộng sống động: những kẻ săn mồi được tạo ra từ năng lượng hạt nhân, và họ là thức ăn tiếp theo trên danh sách. Thứ họ tìm thấy không phải là một phát hiện, mà là một sự sai lầm chết người. Và cửa ra vào đang tự động khóa.






