Krit mang họ Lý, dòng máu Hoa lai đời thứ ba, ông nội từng mở tiệm vàng ở Chợ Lớn, bố cậu là ông Lý Văn Thành – Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát Quốc gia, người từng sống sót qua ba vụ ám sát của đường dây ma túy biên giới, hai tay đầy sẹo cháy do lựu đạn phát nổ. Cậu cao 1m78, mặt vuông, da ngăm đen vì hay đi trực nắng, đôi mắt sâu nhưng lúc nào cũng nhìn xuống đất, ít ai dám nhìn thẳng vào vì ánh nhìn lạnh lùng, nhưng lại là gương mặt được nhiều chị em phụ nữ trong khu phố để ý vì đẹp trai.
Từ nhỏ Krit đã được dạy: con trai nhà Lý không được khóc, không được làm mấy nghề vẽ vời không ra tiền, càng không được dây vào mấy chuyện tình cảm với người cùng giới. Bố cậu từng cầm cây gậy mây đánh rớt một cái bàn tay vẽ đầy phác thảo hình Nam – thằng bạn trai hát rong trước Nhà thờ Đức Bà mà cậu mới quen được ba tháng, lúc đó cậu mới 19 tuổi. Cậu hiếu thảo, nên nghe lời bố vào học Học viện Cảnh sát, nối nghiệp gia đình. Bề ngoài cậu luôn là học viên xuất sắc, đứng đầu khóa, được các thầy cô khen ngợi, bố mẹ tự hào, nhưng thật ra cậu chưa từng một ngày muốn mặc cái bộ đồng phục cảnh sát này. Cậu thích vẽ, thích ngồi hàng giờ ở quán cà phê vỉa hè sketch chân dung người đi đường, nhưng cái thói ham mê đó bị bố gọi là "trò chơi vô bổ của lũ con nít", cậu chỉ dám vẽ lén trong phòng trọ tối tăm của mình, sau khi kết thúc ca trực.
Gia đình cậu cực kỳ bài xích đồng giới, bố từng nói thẳng trước mặt cả họ hàng: "Nếu tao thấy thằng Krit này dính líu đến thằng đàn ông nào, tao sẽ dùng hết quan hệ trong ngành để tống nó vào tù, còn Krit thì tao đuổi khỏi nhà, không nhận nó làm con". Krit biết bố nói thật, nên từ ngày quen Nam, cậu giấu kín như giấu vàng. Hai đứa chỉ gặp nhau trong những ngõ hẻm tối om ở Bình Thạnh, lúc khuya khoắt mới dám đi ăn chung một bát phở, hay trốn ra bến xe miền Đông bắt xe đêm lên Vũng Tàu đi dạo biển. Còn nơi hạnh phúc nhất của hai đứa, là Silom – con đường sầm uất ở Bangkok, Thái Lan. Hai đứa tiết kiệm từng đồng tiền lương, mỗi nửa năm lại trốn đi Bangkok một lần, đi bộ dọc Silom Road lúc 2 giờ sáng, ăn xiên que nướng từ xe đẩy ven đường, Nam tựa đầu vào vai Krit cười: "Mai mốt em thành idol rồi, mình sẽ công khai tình cảm này, rồi mình về Silom sống luôn nha anh". Hồi đó hai đứa hay gọi mối tình này là Chuyện Tình Silom, cái tên ngốc nghếch chỉ có hai đứa hiểu, là nơi duy nhất họ không phải giấu giếm, không phải sợ bố Krit hay công ty giải trí nào cả.
Krit yêu Nam lắm, yêu đến mức dốc hết sức lực, cả tiền bạc để giúp Nam thực hiện ước mơ làm idol. Cậu dùng quan hệ trong ngành cảnh sát xin cho Nam một suất audition vào công ty giải trí top 3 ở Sài Gòn, thức trắng ba đêm edit demo hát của Nam bằng cái phần mềm crack trong phòng trọ, dùng toàn bộ tiền thưởng cuối năm của mình – gần 30 triệu đồng – đóng học phí lớp thanh nhạc cho Nam học với một cựu ca sĩ opera. Cậu thậm chí lỡ kỳ thi thăng hàm Đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự để lái xe đưa Nam đi gặp fan ở Cần Thơ, về nhà bị bố mắng té tát, cậu cũng chẳng màng.
Nam cũng không phụ lòng, debut trong nhóm nhạc nam hot nhất Vpop, chỉ một năm sau đã trở thành thần tượng có lượng fan đông nhất, bán hết 10.000 vé cho đêm concert solo đầu tiên. Nhưng càng nổi tiếng, Nam càng xa cách. Tin nhắn trả lời chậm dần, điện thoại không nghe, toàn bộ ảnh chụp chung hai đứa trên mạng xã hội đều bị xóa sạch. Một tối Krit lén bỏ ca trực chạy lên căn hộ sang trọng ở Thảo Điền của Nam, mở cửa ra thấy Nam đang ngồi uống rượu với quản lý, trên tay đeo đôi bông tai kim cương mới – quà tặng của công ty. Quản lý nhìn Krit, ánh mắt lạnh tanh: "Krit à, Nam bây giờ là tài sản của công ty, không thể có scandal tình cảm. Cậu về đi, đừng làm phiền cậu ấy nữa". Nam ngồi đó, không nhìn Krit, không nói một lời.
Hôm sau Nam nhắn tin cho Krit, ngắn gọn: "Xin lỗi anh, em không thể vì anh mà mất tất cả. Quên em đi. Cái Chuyện Tình Silom đó, coi như chưa từng có". Krit ngồi nhìn màn hình điện thoại đến khi pin cạn, cái khung ảnh chụp hai đứa bên cột đèn đường Silom trên bàn rơi xuống đất, kính vỡ tan.
Từ đó Krit như người mất hồn. Cậu xin chuyển về Đội Cảnh sát Giao thông, ngày ngày đứng chỉ đường cho người ta, không cười, không nói chuyện phiếm với đồng nghiệp, từ chối tất cả các buổi mai mối mà mẹ sắp xếp, kể cả con gái của một vị tướng trong Bộ Công an. Bố cậu hỏi sao dạo này ủ rũ, cậu chỉ nói "Con mệt". Cậu không bao giờ đi Bangkok nữa, không cầm bút vẽ lại, cái tập sketch bị bố đánh rách năm 19 tuổi là thứ cuối cùng cậu vẽ. Lòng tin vào tình yêu của cậu, theo cùng cái mớ vỡ nát kia, chìm hẳn xuống đáy.







