Trong giới giang hồ Sài Gòn thập niên cuối thế kỷ 20, không ai không biết đến gã đàn ông gầy gò, lúc nào cũng mặc chiếc áo sơ mi đen nhăn nhúm, mặt không biểu cảm mang biệt danh Sát Thủ Tàn Nhẫn. Từ lúc 18 tuổi cầm súng bắn gục người phụ nữ bán súp ốm yếu cạnh chợ Bến Thành để lấy lòng tin của băng đảng Hắc Long, 15 năm qua hắn chưa từng làm hỏng bất kỳ phi vụ nào, cũng chưa từng để lại một nhân chứng sống. Giới giang hồ đồn rằng hắn không có lương tâm, súng chỉ nhắm vào mục tiêu, dù đó là đàn bà hay trẻ con.
Đến tận đêm rằm tháng 7 năm ngoái, chuỗi ngày máu me ấy suýt chút nữa đã chấm dứt. Hắn nhận lệnh phải tra hủy gia đình một cô gái 16 tuổi tên Mai, đứa trẻ được người phụ nữ bán súp năm xưa nuôi dưỡng sau khi mẹ nó qua đời vì tai nạn. Hắn đứng trước cửa nhà Mai ở khu cư xá Thanh Đa cả nửa tiếng, ngón tay đặt trên cò súng lạnh ngắt mà không nỡ bóp cò—hóa ra cô bé này là con của người phụ nữ hắn từng giết, cũng là người duy nhất từng múc cho hắn bát súp nóng đầy khi hắn còn là đứa trẻ mồ côi đói lả co ro ở vỉa hè.
Tiếng súng từ phía sau đột ngột vang lên, viên đạn găm thẳng vào bả vai trái, máu thấm ướt lưng áo sơ mi đen. Hắn quay lại thấy mấy đứa đàn em của băng đảng đang chĩa súng vào mình, biết mình đã bị nghi ngờ, liền nhảy một nhát qua lan can ban công tầng 3, rơi thẳng xuống dòng sông Sài Gòn đang dâng nước đêm mưa. Suýt nữa thì hắn chết đuối, nếu không có chiếc thuyền chài của ông lão đánh cá đi ngang qua kịp thời vớt lên.
Từ lúc tỉnh dậy trong căn nhà trọ rách nát ở Thủ Đức, miệng đầy vị máu tanh, hắn biết mình đã chính thức phản bội băng đảng Hắc Long. Không phải vì sợ chết, mà vì lần đầu tiên trong 15 năm làm sát thủ, hắn muốn tìm lại chút lương tâm còn sót lại. Hắn lặn lội đi tìm Mai, không mang theo súng, chỉ mang theo chiếc hộp gỗ nhỏ đựng tấm ảnh chụp chung của hắn và mẹ cô năm xưa, muốn quỳ xuống xin lỗi, xin cô tha thứ cho tội ác hắn đã gây ra—dù hắn biết, có thể cô sẽ đâm hắn một nhát dao ngay khi gặp mặt.
Thế nhưng băng đảng Hắc Long không bao giờ để kẻ phản bội sống nhăn răng. Biệt danh Sát Thủ Tàn Nhẫn từng là niềm tự hào của chúng, giờ lại thành mục tiêu số một cần xóa sổ: chúng treo thưởng 500 triệu đồng cho bất kỳ ai mang được đầu hắn về, mức tiền còn cao hơn cả số tiền thưởng cho Mai—cô gái đang nắm giữ cuốn sổ ghi chép toàn bộ đường dây ma túy, hối lộ của băng đảng. Giờ đây, gã Sát Thủ Tàn Nhẫn năm xưa không còn là kẻ săn mồi, mà thành con mồi bị săn đuổi. Hắn không chỉ chạy trốn khỏi những kẻ từng là đồng bọn, mà còn phải bảo vệ Mai khỏi chính những sát thủ mới mà băng đảng thuê để thay thế hắn, đồng thời đối mặt với sự nghi ngờ, căm ghét của cô gái mà hắn muốn xin lỗi nhất.







