Bộ phim Rent-a-Cat kể về cuộc sống thường ngày của Sayoko - một cô gái độc thân sống trong căn hộ nhỏ hơi lộn xộn ở ngoại ô Tokyo. Gia đình duy nhất của cô là 5 chú mèo hoang được cô nhặt về nuôi suốt mấy năm qua, mỗi đứa một tính cách: có đứa thích phơi bụng dưới hiên nhà sưởi nắng, có đứa chỉ chịu ăn thức ăn hộp vị cá hồi, có đứa lúc nào cũng lẽo đẽo theo chân cô từ phòng khách ra tận nhà bếp, như sợ cô đi mất.
Sau nhiều năm nhận ra lũ mèo mang lại cho mình bao nhiêu an ủi mỗi khi buồn bã, Sayoko nảy ra ý tưởng mở Dịch vụ cho thuê mèo. Cô không chạy quảng cáo trên mạng, cũng không in tờ rơi bóng loáng tốn kém, chỉ tự tay vẽ những mẩu giấy nhỏ có hình con mèo hoạt hình kèm số điện thoại, dán lên cột điện dọc đường, ghim lên bảng thông báo ở cửa hàng tiện lợi 7-Eleven gần nhà, để cả một xấp ở quầy chờ của tiệm giặt ủi khu phố. Dịch vụ của cô đơn giản đến mức lạ: chỉ cần trả một khoản phí nhỏ mỗi ngày, cô sẽ mang một chú mèo đến tận nhà khách, ở lại bao lâu tùy ý, không ép phải nói chuyện, chỉ cần sự yên tĩnh có con vật nhỏ bên cạnh thôi. Cô tin chắc chắn loài mèo có phép màu riêng, có thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn của những người đang cô đơn, đang gặp rắc rối với cuộc sống.
Sayoko mang mèo đến cho đủ loại người. Có ông Tanaka, người đàn ông góa vợ đã nghỉ hưu, con cái trưởng thành không bao giờ đến thăm, cả ngày chỉ ngồi nhìn tivi trong căn nhà rộng thênh thang vắng lặng, cho đến khi Sayoko mang đến Momo - chú mèo mun béo ú lúc nào cũng leo lên đùi ông nằm, tiếng rù rù to đến mức lấp đầy cả phòng khách im ắng. Có Yui, nhân viên văn phòng 24 tuổi, ngày nào cũng làm 12 tiếng, về nhà căn hộ trống trải đến mức khóc cũng không dám khóc to, thuê chú mèo xám lông ngắn Sora ngồi cạnh mỗi khi ăn cơm hộp quay lò vi sóng. Có cả cậu bé con bố mẹ đang ly hôn gắt gỏng, không chịu nói chuyện với ai, nhưng lại ngoan ngoãn hẳn khi Sayoko mang đến chú mèo tam thể nhút nhát, cho phép cậu buộc dây len vào lông nó. Mỗi lần rời nhà khách, Sayoko đều nghĩ: lại có thêm một người đỡ cô đơn hơn đêm nay.
Nhưng càng giúp người khác bớt cô đơn, người xem càng lặng lẽ nhận ra những khoảng trống trong chính cuộc sống của Sayoko. Cô nói chuyện với lũ mèo nhiều hơn nói chuyện với bất kỳ con người nào trong cả ngày - cô kể cho chúng nghe về khách hàng, về thời tiết, về đợt giảm giá thức ăn mèo ở siêu thị gần nhà. Sau mỗi chuyến giao mèo, cô đi bộ về, ghé cửa hàng 7-Eleven mua một hộp cơm bento cá hồi, ngồi ăn trên ghế đá công viên nhìn các cặp đôi đi dạo, các gia đình có con nhỏ nô đùa, nhóm bạn bè cười nói. Cô chưa bao giờ dám bước vào những nhóm người ấy. Có một cảnh cô khách quen, một người đàn ông tên Kenji hay thuê mèo mỗi cuối tuần, mời cô ở lại uống ly trà thay vì chỉ đưa lồng mèo rồi đi ngay. Sayoko đứng đờ người, siết chặt quai túi xách, không biết nói gì - cô biết rõ cách dỗ một chú mèo sợ người, cách chọn đúng chú mèo cho một người đang đau khổ, nhưng lại chẳng biết làm sao để trò chuyện thông thường với một người thực sự muốn tìm hiểu về cô, chứ không chỉ về đàn mèo của cô. Cô lẩm bẩm một cái cớ, nói phải về nhà cho lũ mèo ăn, rồi vội vã bỏ đi, tim đập nhanh hơn bất kỳ lúc nào khi cô ở bên cạnh lũ mèo.
Bộ phim không hề làm quá lên nỗi cô đơn của Sayoko, nó cứ lặng lẽ hiện diện, dai dẳng như tiếng rù rù của một chú mèo trong căn phòng trống. Người xem nhận ra rằng Dịch vụ cho thuê mèo của cô không chỉ dành cho khách hàng - nó còn là cách cô vươn ra, tham gia vào cuộc sống của người khác mà không phải đối mặt với sự rắc rối, dễ tổn thương của các mối quan hệ con người. Cô cho tất cả mọi người sự an ủi mà chính bản thân cô lại quá sợ hãi để đòi hỏi lấy cho mình. Đến cuối phim, người xem không chỉ hy vọng dịch vụ của cô duy trì mãi, mà còn mong cô cuối cùng cũng cho phép một con người bước vào cuộc sống của mình, giống như cách cô luôn mở cửa đón những chú mèo hoang vào nhà.




