Mỗi sáng sớm khi sương còn đọng trên lá cỏ ở bãi tập đua mô tô địa hình ngoại thành, đã thấy bóng dáng Tay Đua ấy vặn ga thử động cơ, tiếng nổ rền vang xé toạc không khí tĩnh lặng. Chiếc mũ bảo hiểm độ màu xanh rêu, áo đua bạc đi vì mồ hôi và bụi đất, là những thứ gắn bó với anh suốt mười năm ròng rã theo đuổi vinh quang trong môn thể thao vốn bị nhiều người coi là đánh cược mạng sống này.
Ở nhà, mâu thuẫn gia đình vẫn luôn âm ỉ như than hồng chưa tắt, đan xen lẫn lộn với niềm tự hào không thể giấu giếm. Bố anh – một thợ sửa xe máy gốc ở quê, suốt mười năm qua vẫn chưa chịu thôi gắt gỏng mỗi khi thấy anh lấy bộ đồ đua ra. Tay Đua là cái nghề gì chứ? Mày có cái mạng để đánh đổi à? Tính để lại mẹ mày một mình trong cái căn nhà cấp bốn này hả? Những lời trách móc ấy vẫn văng vẳng mỗi lần anh chuẩn bị đi đua, dù đã bao lần anh đưa về tiền thưởng, đưa về cái cúp vô địch tỉnh, bố anh vẫn chỉ cầm lấy, lau qua một lượt rồi cất gọn vào tủ, không nói một lời khen ngợi. Ngay cả vợ anh – người vốn ủng hộ anh nhất – cũng từng đòi ly hôn khi anh nằm viện sau vụ tai nạn gãy xương đòn năm ngoái, nước mắt ròng ròng bảo tôi không muốn con tôi lớn lên không có bố. Nhưng rồi khi thấy anh cố gắng tập đi lại từng bước, lại lén lấy xe đi đua thử, cô ấy chỉ thở dài, lấy băng gạc băng lại vết thương cho anh, rồi chuẩn bị cơm nước cho anh đi tập. Tôi biết anh không bỏ được, chỉ mong anh cẩn thận thôi, đó là tất cả những gì cô ấy nói, nhưng trong ánh mắt vẫn sáng lên niềm tự hào khi xem anh đua trên tivi.
Sự tự hào ấy bộc lộ rõ nhất vào hôm anh vô địch giải đua mô tô địa hình toàn quốc năm ngoái. Bố anh đi theo đoàn cổ động từ quê lên Hà Nội, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, nắm chặt cái mũ bảo hiểm cũ của anh đứng nhìn suốt chặng đua. Khi trọng tài công bố anh là người chiến thắng, cả sân vận động hò reo, bố anh đứng dậy, tay run run chụp lấy điện thoại gọi cho bà nội ở nhà: Đứa con trai nhà mình vô địch rồi! Nó là Tay Đua giỏi nhất đấy! Giọng ông run rẩy, lẫn cả tiếng khóc, dù tối hôm đó về đến nhà vẫn còn mắng anh lần sau không được đua liều nữa, nghe chưa?
Điều thúc đẩy anh bám trụ với đường đua suốt bao năm qua không chỉ là vinh quang hão huyền. Lòng dũng cảm là thứ giữ anh lại: như lần gãy xương đòn sau cú nhảy hụt ở bãi cát, bác sĩ bảo phải nghỉ 6 tháng, anh chỉ nằm 3 tháng đã lén tập lại, tay còn bó bột mà đã vặn ga thử xe. Tinh thần đồng đội là thứ gắn kết anh với nghề: những đêm mưa gió ở bãi tập, cùng đám bạn Tay Đua đội mưa sửa xe đến tận 2 giờ sáng, cùng nhau chia sẻ từng chai nước suối lạnh ngắt, cùng nhau gánh chịu những vết thương bầm tím do va chạm, đó là thứ gắn kết họ hơn cả anh em ruột thịt. Còn sự nguy hiểm cận kề? Anh biết rõ hơn ai hết. Mỗi lần đua, mỗi lần tạt qua gốc cây, mỗi lần nhảy qua hố bom, khoảng cách giữa đỉnh vinh quang và vực thẳm chỉ mong manh bằng một cú trượt chân ga. Đã có đồng đội của anh phải ngồi xe lăn suốt đời vì cú va chạm ở khúc cua thứ 5, đã có Tay Đua trẻ tuổi mất mạng ngay trên đường đua năm ngoái. Nhưng chính cái sự mong manh ấy lại khiến anh cảm thấy mình đang sống thực sự – mỗi nhịp tim đập khi đang phóng 80km/h trên đường đất gồ ghề, là mỗi lần anh nhắc nhở bản thân rằng mình đã chọn con đường này, và không bao giờ hối hận.







