Trong cuộc đại náo thiên cung năm xưa, Tề Thiên Đại Thánh đã từng tung hoành ngang dọc. Nhưng lần này, khi bị quạt Ba Tiêu của Thiết Phiến Công Chúa thổi bay vào vết nứt không gian, Ngộ Không không còn rơi vào một trận đồ yêu quái quen thuộc, mà lại đáp xuống giữa một bãi rác khổng lồ, nơi những tòa nhà chọc trời của Bangkok lấp ló xa xa.
Mất gậy Như Ý, mất toàn bộ pháp lực bị phong ấn bởi pháp thuật thời không, Tề Thiên Đại Thánh lần đầu tiên trong đời cảm thấy hoàn toàn bất lực. Trong bộ cánh nhăn nhúm, mặt mày lấm lem, Ngộ Không tưởng chừng sẽ bị chính mùi hôi thối của rác thải hiện đại đánh gục. Thế nhưng, chính lúc ấy, một bàn tay nhỏ bé, chai sạn vì lao động, đã kéo ông dậy.
Đó là cô bé Mèo, con gái của một gia đình nghèo sống trong căn lều tạm bợ bên bãi rác. Cha cô là một người thu gom phế liệu, mẹ mất sớm, và họ sống bằng những thứ người đời vứt bỏ. Họ không hề biết danh tính của vị khách lạ, chỉ thấy một người kỳ quặc, da cam, đuôi dài, đang đói và run rẩy. Họ cho Ngộ Không một chén cơm nguội, một manh chiếu rách, và sự tử tế không chút nghi ngờ.
Từ đây, hành trình Tây Du Ký Đại Náo ở thế kỷ 21 bắt đầu. Ngộ Không phải học cách sống như một người phàm. Ông đi nhặt rác cùng cha con Mèo, lắng nghe tiếng cười giòn tan của cô bé khi thấy ông cố gắng bóc một chiếc vỏ kẹo, và cảm nhận được cái ấm áp của một gia đình nhỏ bé giữa lòng thành phố phồn hoa nhưng vô cảm. Ông chứng kiến sự tàn khốc của xã hội hiện đại: những người vô gia cư bị xua đuổi, những đứa trẻ phải bỏ học để đi bán vé số, và cả những kẻ lợi dụng lòng tốt để trục lợi.
Nhưng thế giới này cũng có những yêu quái mới. Không phải Hồ Ly Tinh hay Nhện Tinh, mà là những tên côn đồ đầu gấu, những kẻ buôn người, và cả một tập đoàn bí ẩn đang săn lùng những hiện tượng siêu nhiên như ông. Ngộ Không nhận ra, để quay về cứu sư phụ và đồng môn, ông không chỉ cần tìm đường xuyên không gian, mà còn phải học cách sử dụng trí thông minh và sự dũng cảm của mình trong một cuộc chiến hoàn toàn khác - nơi không có phép thuật, chỉ có lòng người và những giá trị nhân văn bị thử thách.
Mỗi ngày trôi qua, hình ảnh Tề Thiên Đại Thánh năm xưa dần phai nhạt, thay vào đó là một ông già Ngộ Không lầm lũi giữa phố thị, với trái tim vẫn đầy nhiệt huyết nhưng đã học được cách yêu thương, và hiểu rằng, đại náo lớn nhất không phải là đại náo thiên cung, mà là đại náo được chính trái tim chai sạn của một thế giới hiện đại. Hành trình mới của ông, không còn là thỉnh kinh, mà là đi tìm lại chính mình, và có lẽ, là tìm thấy một thứ kinh khác - kinh nghiệm sống.







