Chuyện Tình Tamako không chỉ xoay quanh ổ bánh gắn bó gia đình hay tiếng sột soạt của dùi cui trong CLB trường trung học. Cuộc sống của Tamako dường như được đo đếm bằng mùi thơm của gạo nếp và âm thanh vui đùa của bạn bè. Sự chậm chạp, thậm chí hơi cá tính, khiến Tamako khá vụng về khi bước vào thế giới cảm xúc phức tạp này. Cô mải mê với việc sáng tạo những chiếc bánh gạo ngọt ngào, hình thù dễ thương, và những buổi luyện dùiogui đầy nhiệt huyết bên CLB, để đến tận phút chót mới nhận ra những rung động nhẹ nhàng đang len lỏi.
Điểm thú vị của Chuyện Tình Tamako chính là sự ngây thơ đáng yêu mà tất cả mọi người xung quanh đều nhận ra trừ cô. Bạn thân Mochizo, người cùng lớn lên trong khu phố cổ nơi gia đình cô làm bánh, luôn dành cho Tamako sự quan tâm đặc biệt – nụ cười rạng rỡ khi cô giới thiệu bánh mới, ánh mắt lo lắng khi cô thất bại, những nỗ lực không ngừng để trở nên mạnh mẽ hơn trong mắt cô. Thậm chí, Mochizo còn nhận được lời mời làm bánh gạo từ một tiệm nổi tiếng ở Tokyo, một cơ hội vàng nhưng đồng nghĩa với việc anh phải rời xa quê hương, rời xa Tamako.
Thế nhưng, trái tim Tamako vẫn chưa kịp thấu hiểu. Cô thấy Mochizo luôn ở đó, luôn tốt bụng, và vô cùng hài lòng với tình bạn trong sáng, bền chặt ấy. Những gợi ý tinh tế từ bạn thân Midori hay những câu hỏi khó xử từ các thành viên khác trong CLB về giá trị của Mochizo với cô, đều chỉ khiến cô bối rối, ngỡ ngàng hơn. Cô chưa từng nghĩ rằng tình bạn ấy có thể vượt qua ranh giới. Chuyện Tình Tamako khiến người đọc tự hỏi: Liệu sự chậm chạp của cô có phải là một bức tường vô hình, ngăn cách cô nhận ra tình cảm mà rõ ràng Mochizo đã dành trọn cho suốt bao năm?
Cánh cửa tốt nghiệp gõ cửa, kéo theo buổi chia tay đầy cảm xúc. Những ôn hùn nồng nàn, những giọt nước mắt, những lời hẹn gặp lại giữa bầu trời xanh rực. Và rồi, Mochizo, với ngôi sao Tokyo lấp lánh trước mắt, bắt đầu chuẩn bị cho hành trình mới. Không gian bỗng trở nên khác lạ vắng vẻ. Chỉ còn lại Tamako, với căn bếp gia đình quen thuộc và những chiếc bánh gạo hình heo con chưa bán được, lòng bỗng trở nên nặng trĩu một cách lạ. Nhìn theo bóng dáng của Mochizo ngày một xa dần trên chuyến tàu, những ký ức ngọt ngào về anh ùa về: từ những ngày nhỏ cùng nhặt hạt đậu, đến buổi sáng anh chạy đến cửa hàng chỉ để tặng cô bánh ngọt mới có... Dĩ nhiên là cô nhớ, nhưng tại sao lúc này lại thấy lòng như rút rụt? Liệu đây có phải là cảm giác tan vỡ khi sắp mất đi một phần quan trọng?
Liệu trong những giây phút ngắn ngủi ấy, giữa tiếng tàu lửa rời ga và đám mây cuồn cuốn bồng bềnh, Tamako có đủ can đảm để nhận ra và nói lên những gì trái tim đang rung động mãnh liệt? Hay Chuyện Tình Tamako sẽ lại phải kéo dài thêm một chặng đường nữa, để cô tự mình khám phá ra tình cảm thật sự? Câu hỏi ấy, như một chiếc bánh gạo hình trái tim chưa được hoàn thiện, vẫn đang lơ lửng giữa không khí ngọt ngào và chút bâng khuâng ấy.







