6 giờ sáng, mồ hôi đã thấm ướt gáy dù trong nhà tập bắn súng điều hòa để mức thấp nhất. Nguyễn Thị Linh, 28 tuổi, vận động viên súng trường hơi 10m, đang nhắm bắn vào hồng tâm, ngón trỏ phải dán chặt băng keo cố định vì viêm gân kéo cò súng. Cách đó 200 mét, trong nhà tập đấu kiếm, Lê Minh, 25 tuổi, đang luyện đòn lunge, mắt cá chân trái quấn đầy băng bảo vệ sau cú bong gân tuần trước. Trên thảm tatami phía sau, Vũ Thị Trang, 30 tuổi, vận động viên judo hạng 57kg, vừa xong loạt ném uchi mata liên tục, đang chườm đá đầu gối cũ tái phát. Cả ba đều là những gương mặt sáng giá nhất của đoàn thể thao Việt Nam chuẩn bị cho Thế vận hội mùa hè Ludoj 2024, chỉ còn 56 ngày nữa là sự kiện khai mạc.
Danh hiệu ứng viên huy chương đi kèm với sự chú ý của truyền thông mà họ chưa từng trải qua. Sau khi Linh bắn loạt 10 phát toàn điểm 10.5 trở lên tại giải tiền Olympic tháng 3, clip cô gái nhỏ nhắn đứng bất động trên bục bắn lan truyền khắp mạng xã hội, giờ mỗi lần kết thúc buổi tập, đều có phóng viên VnExpress, Thanh Niên đứng đợi ngoài cổng xin phỏng vấn. Minh được tài trợ bộ mặt nạ đấu kiếm nhập khẩu Đức, trang cá nhân tăng thêm 100 nghìn người theo dõi trong 1 tháng, tràn ngập tin nhắn nhờ ký tặng. Trang, mẹ của bé trai 3 tuổi, mỗi lần xuất hiện đều bị hỏi về chuyện vận động viên nữ lớn tuổi có nên giải nghệ để chăm con, dù cô chưa từng có ý định đó. Có hôm tôi về nhà, con nhìn thấy băng dán đầu gối hỏi mẹ có đau không, tôi suýt khóc, áp lực từ ngoài cứ thế ùa vào cả lúc ở nhà, Trang chia sẻ.
Chấn thương và kiệt sức là hai cái bóng theo sát từng bước chân họ. Linh từng bật khóc trong phòng thay đồ vì kéo cò không đúng lực, dù chỉ lệch 0.5mm điểm rơi của viên đạn cũng khiến cô tự trách bản thân cả đêm. Minh có hôm ném cây kiếm foil xuống sàn sân tập, vì lặp lại cùng một đòn phản công thất bại 10 lần liên tiếp. Trang từng ngồi bệt xuống thảm tatami nửa tiếng không chịu đứng dậy, vì mệt lử cả người sau 4 tiếng tập liên tục. Để vượt qua những lúc này, cả ba nữ vận động viên đều dành ít nhất 1 tiếng mỗi ngày làm việc riêng với huấn luyện viên trưởng, tinh chỉnh từng chút một phong độ cả thể chất lẫn tâm lý.
HLV Hùng, người dẫn dắt Linh 16 năm nay, không còn dạy cô kỹ thuật nữa, mà dạy cách tách mình khỏi ồn ào bên ngoài: Cháu cứ nhớ, Agon không chỉ là người đứng cạnh cháu ở bục bắn. Nó là tiếng bàn tán của truyền thông, là nỗi sợ thua cuộc, là sự mệt mỏi đang gặm nhấm cháu mỗi đêm. Cháu thắng được cái Agon trong đầu mình trước, rồi mới thắng được người khác. Thuật ngữ Agon, vốn chỉ sự tranh đấu căng thẳng giữa vận động viên và chính giới hạn của bản thân trong thể thao, giờ đã thành từ khóa quen thuộc trong các buổi họp đội. HLV Lan của Minh, cựu vận động viên đấu kiếm quốc gia, bắt Minh đấu tập với đội tuyển nam thiếu niên để rèn lòng kiên trì, không để những lời khen ngợi trên mạng làm cô ảo tưởng. Còn HLV Tuấn của Trang tập trung vào hồi phục: bắt Trang nghỉ ngơi 1 buổi mỗi tuần để về nhà chơi với con, dặn cô Judoka giỏi không phải người tập nhiều nhất, mà là người biết giữ sức để đánh trận cuối cùng.
Họ đều hiểu, dưới áp lực hàng vạn khán giả tại Ludoj 2024, không có kỹ thuật nào hữu dụng nếu tâm lý không vững. Linh tập bắn với tiếng ồn giả lập phát ra từ loa công suất lớn, Minh tập đấu kiếm với đèn flash nháy liên tục để quen với ánh sáng máy ảnh, Trang tập dưới sự giám sát chặt chẽ của bác sĩ để tránh tái phát chấn thương. Từng giây tập luyện của họ đều xoay quanh một mục tiêu duy nhất: biến Agon từ nỗi sợ thành động lực, để khi tiếng còi khai cuộc vang lên, họ chỉ còn tập trung vào tấm huy chương mình đã mơ ước cả đời.







