Họ gọi cô ấy là Badak, biệt danh từ cái cách cô chống chế với đôi tai không bao giờ nghe được tiếng nhạc đầy đủ. Cuộc đời của anh, một người cha đơn thân, vốn đơn điệu như một bản nhạc lặp, bỗng chốc biến thành một bản rap đầy nhịp điệu và bon chen từ ngày con gái mình bước vào thế giới underground. Nhưng ánh đinh sân khấu ấy không chiếu sáng được căn nhà nhỏ họ thuê; nó chỉ làm bóng tối của sự thiếu hiểu biết giữa hai cha con hiện rõ hơn. Anh không biết phải đứng đâu khi con gái - Badak - luyện tập những vần điệu trong phòng, tay lia theo nhịp điệu mà tai mình không cảm nhận được. Có lần, anh cố nói chuyện sau khi cô về muộn, nhưng mọi câu nói đều vỡ vụn trong không gian, không ai thực sự nghe thấy ai. Badak sống trong thế giới của âm thanh mà cô cảm nhận được qua nhịp tim và rung động mặt đất, còn anh sống trong im lặng cố hữu, và sự im lặng ấy lúc nào cũng chực thành một bức tường.
Ở một góc khác của thành phố, một người cha khác, ông nội của một cậu bé, vật lộn từng ngày với chính thứ ngôn ngữ của mình. Ông không khiếm thính, nhưng con trai ông thì có. Mỗi lần muốn nói chuyện, ông lại như một kẻ mới học nói, mồm mở ra để rồi nhận lại một cái nhìn vô định, hoặc thái độ lảng tránh của cậu con trai mười ba tuổi. Họ thử giao tiếp qua tin nhắn, qua ký hiệu tay tự tạo ra, nhưng luôn thất bại. Cơn đau đầu từ tiếng ồn ập đến khi cậu bé bật loa to khiến ông không thể nói được, và ông cũng không sao hiểu nổi tại sao con trai mình lại ghét đến mức phải che hai tai mỗi khi ông cố nói chuyện. Cuộc sống của họ là một chuỗi những phút giờ cố gắng nối kết, rồi lại đứt gãy bởi bức tường vô hình ấy. Người cha ấy nhiều khi tự hỏi, liệu mình có đang đánh mất con, hay chỉ là mình chưa bao giờ thực sự tìm thấy con trong thế giới của thằng bé.
Badak, trên sân khấu, trở thành một luồng năng lượng không thể cản. Nhưng trở về nhà, cô chỉ là một cô gái nhỏ mệt mỏi, chán ghét phải đọc môi và cố nói to cho người khác hiểu. Hai người cha, trong những căn nhà riêng biệt, cùng chung một nỗi sợ: sợ rằng tình yêu của mình không đủ lớn để vượt qua khoảng cách âm thanh, để thực sự chạm được vào tâm trí và trái tim của đứa con. Một bên có tiếng tên mình trên radio, một bên chỉ có sự im lặng. Tất cả đều cố gắng, và tất cả đều mệt. Badak, cô gái mang biệt danh của một loài thú mạnh mẽ, hóa ra lại là người nhỏ bé nhất giữa hai chiếc bóng cha.







