Bàn Long, xét cho cùng, không chỉ là cái tên vang vọng trong những huyền thoại cổ xưa lưu truyền khắp đại lục Ngọc Lan, mà còn là danh xưng của một chiếc nhẫn quyền năng mà thiếu niên Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc vô tình nhặt được trong phủ thờ tổ tiên lụn tàn của gia tộc mình. Hôm ấy trời mưa lâm râm, mái ngói âm thầm dột từng giọt xuống nền gạch rêu phong, Lâm Lôi lén lút chui vào phủ thờ để trốn mấy đứa trẻ trong làng trêu chọc cảnh nhà sa sút của cậu, ngờ đâu tay chạm phải khe nứt giữa tảng đá xây bệ thờ tổ tiên đời đầu, một chiếc nhẫn bằng đồng xỉn màu, khắc hình con rồng cuộn tròn mờ mịt nằm lạnh lẽo ở đó. Trông nó chẳng có chút trang sức hoa mỹ nào, không đính đá quý, không khắc hoa văn sắc sảo, chẳng khác gì món đồ rẻ tiền bán lăn lóc ngoài chợ vùng biên, vậy mà ngay khi Lâm Lôi xỏ nó vào ngón tay trỏ, một luồng nhiệt ấm kỳ lạ chạy dọc từ đầu ngón tay lên tim, hình ảnh một con rồng khổng lồ cuộn mình trong mây đen bỗng hiện ra trong đầu cậu, cùng với những tri thức cổ xưa về luyện thể, phép thuật mà chưa từng có sách vở nào trong thư viện nhỏ xíu của thị trấn Ô Sơn ghi chép lại. Từ đó, cuộc đời cậu chàng có dáng người gầy gò, suốt ngày phải giúp cha lo toan việc gia đình, chăm sóc mấy mẫu ruộng ít ỏi của dòng họ Ba Lỗ Khắc, bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.
Chuyện khởi đầu từ cái thị trấn Ô Sơn nằm ven chân dãy núi phía tây, nơi mỗi buổi sáng sương mù còn chưa tan hết đã nghe tiếng linh thú gầm gừ từ trong rừng sâu, nơi mấy bà già ngồi gốc đa kể chuyện pháp sư cưỡi linh điểu bay ngang trời, nơi nông dân cày ruộng đôi khi còn nhặt được viên đá ma thạch lấp lánh trong bùn đất. Đại lục Ngọc Lan rộng lớn, đất đai màu mỡ đến mức chỉ cần gieo hạt lúa xuống là hai tháng sau thu hoạch, nhưng cũng huyền ảo đến mức người ta có thể rèn luyện sức mạnh trong người thành đấu khí nóng bỏng, hay ngâm mình trong suối thần để tăng thêm sức mạnh phép thuật, những con mèo nhỏ nuôi trong nhà có khi ngủ dậy cũng biến thành linh thú có cánh, biết phun lửa phun băng, tất cả những điều kỳ diệu ấy đều hòa quyện lại tạo nên một vùng đất phì nhiêu, đầy mỵ lực mà ai cũng khao khát được đặt chân đến.
Thế nhưng với Lâm Lôi, những điều kỳ diệu ấy vốn chỉ là chuyện người ta kể, chẳng liên quan gì đến đời cậu. Dòng họ Ba Lỗ Khắc ngày xưa từng là gia tộc võ thuật lẫy lừng khắp vùng, ông nội cậu từng là đấu sĩ bậc 9, đi đến đâu cũng được người ta nể trọng, ấy vậy mà giờ đây chỉ còn lại mấy gian nhà tranh dột nát, mấy mẫu ruộng cằn cỗi, cha cậu suốt ngày lo toan nợ nần, mẹ cậu thì ốm yếu triền miên, đến cái bánh bao nóng cũng chẳng có tiền mua cho cậu ăn đủ no. Lâm Lôi từ nhỏ đã quen với cái nhìn khinh miệt của người làng, quen với việc phải chạy bán xốn xang đi gánh nước, đi chợ về cho gia đình, ước mơ lớn nhất của cậu chỉ là học được vài câu phép thuật sơ cấp để giúp cha đỡ vất vả, chứ chưa từng dám mơ đến việc đứng đầu cả đại lục.
Mãi cho đến cái ngày tìm được chiếc nhẫn Bàn Long ấy, mới có thứ gọi là cơ duyên ập đến. Nhờ sức mạnh từ chiếc nhẫn, cậu học được cách ngưng tụ đấu khí nhanh gấp mười lần người thường, có thể cảm ứng được ma thạch ẩn giấu trong đá, sau này còn gặp được linh thú đồng hành, nhận được truyền thừa của các cường giả đời xưa mà chiếc nhẫn mang lại. Những khả năng phi phàm ấy giúp cậu dần dần vượt qua khó khăn, trả hết nợ cho gia đình, chữa khỏi bệnh cho mẹ, rồi từ một cậu thiếu niên nghèo khó ở thị trấn Ô Sơn, từng bước rèn luyện, dấn thân vào những trận chiến giữa các pháp sư, các đấu sĩ, cuối cùng trở thành vị pháp sư ma pháp lừng lẫy nhất, đứng ngay trên đỉnh cao của đại lục Ngọc Lan. Cái tên Lâm Lôi Ba Lỗ Khắc từ đó gắn liền với chiếc nhẫn Bàn Long, trở thành huyền thoại mà trẻ con khắp nơi đều nhắc đến mỗi khi tụ tập quanh đống lửa bập bùng vào buổi tối.







