Buổi chiều ấy, con đường làng rợp bóng phượng đỏ. Thằng Cuội lếch thếch đẩy chiếc xe đạp cũ kỹ, mắt dán vào những vỏ lon bia lấp lánh ven đường. Sáu tuổi đầu, nó đã thuộc lòng câu nhặt được lon nào, mẹ đỡ cực ngần ấy. Giữa đống lá khô xào xạc, một bóng người đàn ông cao lớn khiến Cuội dừng chân. Đôi giày da sạch sẽ khác hẳn đám thợ hồ lấm lem thường qua đây. Nhưng điều khiến đứa bé sững sờ là nụ cười ấy - y hệt nụ cười nó tập trước gương mỗi sáng.
Chú ơi, chú đánh rơi ví nè!. Người đàn ông quay lại, nét mặt chợt co giật khi thấy Cuội giơ chiếc ví da lấm tấm bụi. Đôi mắt hai người chạm nhau trong khoảnh khắc kỳ lạ. Bàn tay chai sần của người lớn run run nắm lấy bàn tay bé xíu đen nhẻm: Cảm ơn cháu... Cháu tên gì?.
Mẹ Cuội ngã bệnh đêm đó. Con bé vắt nước lá trầu không đắp trán mẹ, giọng nho nhỏ: Mai con đi tìm chú ở đầu làng. Chú giống con lắm, chắc chú có nhiều tiền chữa bệnh cho mẹ. Người phụ nữ gầy guộc giật mình, lần giở tấm hình cũ kỹ dưới đáy rương. Bức ảnh chụp vội trước cổng làng tám năm trước, khuôn mặt người đàn ông kia hiện rõ mồn một. Định mệnh trớ trêu đẩy đứa con về đúng chỗ người cha năm xưa cố tình chối bỏ.
Cuộc gặp gỡ tình cờ giữa hai cha con như con dao xoáy vào vết thương lòng người mẹ. Kẻ bội bạc năm nào giờ trở thành ông chủ xưởng gỗ giàu có, đang khát khao tìm lại dòng máu của mình. Nhưng liệu chiếc ví đầy tiền cùng lời hứa đưa mẹ con Cuội lên phố có đủ chuộc lại những tháng ngày cơ cực? Bữa cơm chiều nghèo khó bỗng nặng trĩu những câu hỏi. Tiếng muỗng thiếc va vào bát sứt níu Cuội lại: Mẹ ơi, chú bảo con là 'báu vật trời cho' của chú. Nhưng sao mặt mẹ buồn thế?.
Hóa ra phận người như hạt mưa rơi. Ngỡ tìm được báu vật kỳ diệu nhất đời, người đàn ông ấy mới giật mình nhận ra. Chính đứa bé giữa cơn mưa chiều ấy đã giăng tấm lưới vô hình cứu rỗi linh hồn mình. Còn người mẹ, suốt bao năm tưởng đơn côi là định mệnh, bỗng thấy trong bể khổ kia mình đã giữ trọn báu vật thiêng liêng.
Đêm cuối cùng ở mái nhà xiêu vẹo, Cuội dúi vào tay mẹ món quà kỳ lạ từ người cha mới nhận - con lật đật nhựa đã cũ. Ba chấm son đỏ trên mặt đồ chơi lấp lánh như giọt nước mắt: Chú bảo ba chấm này là mẹ, chú và con. Nhưng con chỉ muốn mẹ cười như ngày xưa thôi....
Khi hai người lớn đối diện sau bao năm cách trở, họ mới hiểu: Báu vật trời cho đâu phải cuộc sum vầy muộn màng. Nó hiện hình trong từng bát cơm nguội mẹ dành con, trong cử chỉ nhặt đồ thừa của thằng bé, trong cả nỗi đau khiến người đàn ông kia tỉnh ngộ. Đời người đã nghiêng nghiêng như hạt mưa rơi xuống đất, thấm vào lòng nhau mới thấu hết mặn ngọt buồn vui...






