BÉ KAYA KHÔNG ĐÁNG SỢ
Ở một góc khuất của trường mẫu giáo Hanamugi nắng ấm, có một đứa trẻ khiến cả lớp học thỉnh thoảng rùng mình. Đó là Kaya – cô bé 5 tuổi với đôi mắt lém lỉnh và nụ cười khó đỡ, nhưng cũng là thủ phạm của vô số tình huống dở khóc dở cười.
Kaya chẳng bao giờ ngồi yên. Một buổi sáng, cô bé bỗng trèo lên tủ đồ chơi, hét vang bài hát tự chế khiến cô giáo Hana tái mặt chạy tới. Lần khác, bé bất ngờ xé nát tranh vẽ của bạn cùng bàn, ném giấy vụn khắp sàn như buổi lễ hội tuyết giả. Những lúc ấy, ánh mắt ngơ ngác của Kaya khiến người ta phân vân: Liệu cô bé hiểu mình vừa làm gì không?
Giáo viên thì thầm nhau mỗi giờ giải lao: Kaya hôm nay đáng sợ chưa? – bởi chẳng ai đoán được khi nào bé sẽ vẽ bậy lên tường bằng sữa chua, hay đột ngột cắn vào tay bạn vì tranh giành món đồ chơi. Nhưng kỳ lạ thay, sau mỗi lần gây náo loạn, Kaya lại có cách khiến người khác bật cười. Như hôm bé quăng dép vào bồn cá vàng, rồi hớn hở chỉ tay: Con cá cũng cần… đi giày thôi!
Ở Hanamugi, mọi người vẫn gọi Kaya là Bé Kaya Không Đáng Sợ – cái tên vừa mỉa mai, vừa ám ảnh, nhưng cũng nhen nhóm một sự tò mò. Bởi đằng sau những trò nghịch dại điên khùng ấy, hình như có một cô bé chỉ đang cố gào lên: Hãy nhìn con đi! Con có trăm màu sắc, đừng chỉ thấy mỗi màu đen! Ai biết được? Có lẽ cả lớp học này vẫn cần thêm thời gian để thực sự hiểu Kaya…







