Bỏ Chạy (Phần 1)
Chiều muộn, những giọt mưa tí tách rơi trên ô cửa kính vỡ mà anh không buồn sửa. Căn phòng im lặng như mộ chí, chỉ văng vẳng tiếng thở dồn dập của người đàn ông đang lục từng ngăn tủ, từng trang nhật ký mỏng tang. Đã hai tuần kể từ ngày con bé biến mất, hai tuần anh sống trong cảnh điên loạn: những cuộc gọi vô vọng đến đồn công an, những đêm lang thang khắp ngõ tối thành phố, thậm chí là cả những lời nguyền rủa bản thân không ngừng nghỉ. Sao bố lại mù quáng đến thế?
Rồi một buổi sáng định mệnh, khi vô tình lần theo dấu chân con gái tới góc phố cũ đầy rêu phong, anh dừng lại trước cảnh tượng kinh hoàng: một thi thể nữ giới nằm co quắp trong con hẻm chật, máu loang từ ngực thấm ướt váy hoa tím ngắt. Bản năng mách bảo anh chạy, nhưng đôi mắt anh dán chặt vào chiếc khăn quàng lấm tấm bụi vương dưới chân nạn nhân — nó giống hệt món quà sinh nhật anh từng tặng con gái năm 15 tuổi.
Cơn hoảng loạn dâng ngược. Anh vội nhặt nó lên, tay run lẩy bẩy, và ngay lúc ấy, tiếng còi cảnh sát rú lên từ cuối phố. Không kịp nghĩ, anh cuốn mình vào bóng tối của một tiệm tạp hóa đóng cửa. Nhưng khi lục túi tìm điện thoại, thứ rơi ra không phải là máy — mà là một phong thư nhàu nát với dòng chữ BỐ SẼ HIỂU KHI CON KHÔNG CÒN Ở ĐÂY, viết bằng nét chữ nghiêng nghiêng anh nhận ra ngay là của vợ cũ.
Lòng bàn tay anh lạnh toát. Những mảnh ghép chợt hiện ra: vụ cãi vã đêm con gái bỏ đi, giọng nói nghẹn ngào của nó Mẹ nói không sai, bố chẳng bao giờ dám đối mặt!, và gương mặt tái mét của người đàn bà anh từng yêu khi cô ta thì thào điều gì đó qua điện thoại lúc nửa đêm.
Giờ đây, trong căn phòng trọ bừa bộn giữa mùi máu và mưa ẩm mốc, anh cầm chiếc USB vừa lôi được từ đáy vali cũ của vợ — thứ mà cô ta luôn giấu kín sau tấm ảnh gia đình. Bên trong là những tập tin âm thanh, những bức ảnh chụp vội, và một cái tên lặp lại đến rợn người: Người đó đã xuất hiện từ lâu, len lỏi vào cuộc sống họ như một cái bóng, chờ ngày nuốt trọn những gì anh trân quý nhất...
⸺ Bỏ Chạy (Phần 1) ⸺







