Checco Zalone chưa bao giờ phải nhấc một ngón tay lên để kiếm sống, và cũng chẳng có lý do gì để phải làm thế. Là con trai duy nhất của Eugenio Zalone – ông trùm sản xuất sofa da cao cấp từng làm giàu nhờ cung cấp những bộ sofa mohair, da bò top-grain cho giới thượng lưu từ Milan đến Dubai – cái túi tiền của Checco dày đến mức anh chẳng bao giờ phải nhìn giá trên menu.
Anh sống trong một biệt thự sang trọng nằm trên đồi nhìn xuống hồ Como, cổng sắt luôn mở toang để đón xe thể thao của bạn bè ghé chơi. Cạnh hồ bơi vô cực nhìn ra dãy Alps, chiếc áo choàng lụa tơ tằm anh vứt tối qua vẫn nằm ngổn ngang trên ghế dài, bởi mấy cô cậu giúp việc người Philippines xếp khăn hình thiên nga mỗi sáng nhưng chẳng bao giờ dám gập lại, sợ anh mắng. Tita Nena, bà quản gia đã gắn bó với nhà Zalone suốt 20 năm, vẫn thường xuyên gọi anh là thằng nhóc dù anh đã 34 tuổi, nhắc anh uống thuốc đau đầu mỗi khi anh uống rượu quá chén, còn mấy bạn trẻ Philippines mới sang làm giúp việc chỉ biết lắc đầu cười khi anh hỏi Hôm nay có ai đến chơi không? dù khách khứa ra vào tấp nập suốt cả tuần.
Bạn gái anh hiện tại là Ximena, người mẫu Mexico 22 tuổi, nốt ruồi nhỏ dưới mắt trái là đặc điểm nhận dạng trên mọi bức ảnh bikini cô chụp trên du thuyền của anh gửi lên Instagram. Cô ấy gọi anh là Amor, hôn anh lên má mỗi khi anh tặng cô túi xách hiệu, nhưng chưa bao giờ nhớ sinh nhật anh, còn anh thì chẳng biết cô ấy bị dị ứng với hạt điều, dù hai người đã đi nghỉ cùng nhau 3 lần ở Sardinia. Bọn bạn của anh, toàn con cái của các ông chủ nhà máy ở miền Bắc Italy, đều có chung sở thích: chẳng muốn làm việc gì cả. Chúng tự gọi mình là Hội không thèm cầm cây bút, dành cả ngày tranh luận xem bãi biển nào ở Porto Cervo có món spaghetti vẹm ngon nhất, hay bộ sưu tập đồng hồ của thằng Franco đắt giá đến mức nào. Mỗi mùa hè chúng thuê hẳn một chiếc du thuyền 40 mét, rước DJ từ Ibiza sang chơi, nhậu nhẹt say sưa cho đến khi mặt trời lặn phía Địa Trung Hải.
Thoạt nhìn thì cuộc sống này đáng ghen tị lắm. Anh chẳng thiếu thứ gì: quần áo may đo từ Milan, rượu vang hầm từ thời ông nội, vé VIP cho mọi trận bóng đá ở San Siro, thậm chí cả quyền gọi điện cho thị trưởng Rome để xin giữ chỗ đỗ xe. Thực ra thì không, hay nói đúng hơn là anh chưa bao giờ nhận ra mình thiếu thứ gì, cho đến tận cái ngày hè nóng bức trên du thuyền ở Capri.
Đó là Cristal, đứa con gái 15 tuổi của anh, được đặt tên theo chai champagne Cristal nổi tiếng của Pháp từ năm 2009. Hồi đó Linda, vợ cũ của anh, vừa sinh xong ở bệnh viện ở Rome, Eugenio – ông bố giàu có của Checco – gửi hẳn một thùng champagne năm 2008 đến phòng bệnh, còn Linda thì bảo Đặt tên con là Cristal cho tiện, sau này mở tiệc sinh nhật cho nó cứ lấy rượu cùng tên ra đãi khách là đủ sang. Checco hồi đó chỉ cười gật đầu, chẳng mấy để tâm, rồi sau khi ly hôn với Linda lúc con bé được 2 tuổi, anh gần như chẳng gặp lại con bé nữa. Anh chỉ biết con bé là con gái mình, chưa đủ tuổi vị thành niên, thế thôi.
Cú điện thoại từ Linda gọi đến lúc anh đang nhâm nhi ly rosé đá, Ximena đang chụp ảnh anh gửi lên Instagram. Giọng Linda run rẩy, không còn vẻ lạnh lùng, thản nhiên thường thấy: Checco, mày về Rome ngay. Cristal mất tích rồi. Anh tưởng mình nghe nhầm, cười đùa: Mày đùa à? Con bé nó làm gì mất tích, chắc đi chơi với bạn thôi. Nhưng giọng Linda cắt ngang, gấp gáp: Tối qua nó để lại tấm thiệp trên giường, rồi biến mất không một dấu vết. Cảnh sát nói không có dấu hiệu đột nhập, cũng không có dấu hiệu bị bắt cóc. Mày là bố nó, mày phải đến đây tìm nó.
Anh bắt chuyến bay sớm nhất về Rome, bước vào căn hộ của Linda ở quận Trastevere, mùi nước hoa vani của con bé còn thoang thoảng trong phòng. Linda đẩy cho anh một cuốn sổ tay bìa da cũ nát, đầy những nét vẽ nguệch ngoạc: Mày thử xem đi, mày biết con bé thích ăn gì không? Thích học môn gì ở trường? Bạn thân nó là ai? Mày biết gì về cuộc sống của con bé chứ? Checco lật từng trang, toàn là những con đường mòn, những tấm biển chỉ dẫn viết bằng tiếng Tây Ban Nha, vài tấm ảnh chép từ mạng về những người đi bộ hành hương mang balo, gậy gỗ. Trang cuối cùng, dòng chữ viết tay nguệch ngoạc của Cristal: Buen Camino.
Linda ngồi xuống cạnh anh, giọng mệt mỏi: Nó tiết kiệm tiền tiêu vặt suốt 2 năm để đi bộ trên con đường Camino de Santiago. Mấy tháng nay nó cứ nói về việc rời khỏi Rome, rời khỏi cuộc sống chật chội này, đi tìm thứ gì đó nó gọi là 'sự bình yên'. Mày chưa bao giờ hỏi nó muốn gì, Checco. Giờ mày phải đi tìm nó.
Anh cầm cuốn sổ tay, chữ Buen Camino trên trang giấy nhòe đi trong mắt anh. Đây là lần đầu tiên anh phải đối mặt với trách nhiệm làm cha, tìm kiếm một đứa con gái mà anh chẳng biết gì hơn cái tên đặt theo chai rượu đắt tiền. Nhiệm vụ này phức tạp hơn anh tưởng nhiều, vì anh thực sự, hoàn toàn, chẳng biết gì về Cristal và cuộc sống của cô bé.







