Buổi Hẹn Chơi (Buổi Hẹn Khiếp Hồn)
Brian chưa bao giờ nghĩ ngày bị đuổi việc lại thay đổi mọi thứ theo kiểu này. Công ty cắt giảm nhân sự đột ngột, sếp gọi vào phòng, vỗ vai rồi chúc may mắn, thế là xong. Vợ anh vẫn đi làm đều đặn, nên Brian đành gật đầu, cuốn gói đồ về nhà và chính thức bước chân vào vai ông bố nội trợ. Những ngày đầu, anh lau nhà, nấu cơm, chơi xếp hình với thằng cu hai tuổi, nhưng dần dà, sự cô đơn len lỏi. Không văn phòng, không đồng nghiệp tán gẫu, chỉ có tã lót và tiếng khóc oe oe. Anh lang thang trên nhóm Facebook Bố Bỉm Sữa Hà Nội, đăng status than vãn, hy vọng tìm được tri kỷ.
Rồi lời mời đến từ Nick, một ông bố nội trợ tự xưng ở ngoại ô. Ê bro, con nhà tao bằng tuổi con mày, cuối tuần làm Buổi Hẹn Chơi nhé? Tao ở biệt thự ven sông, có sân vườn rộng, trẻ con tha hồ quẩy. Brian đọc mà mừng rơn. Lâu lắm mới có cơ hội ra ngoài, vợ anh còn vỗ tay khen: Đi đi, kết bạn đi, đừng có ở nhà như ông cụ non nữa. Sáng thứ Bảy, Brian lái chiếc Civic cũ kỹ chở con trai theo địa chỉ Nick gửi. Đường vào biệt thự ngoằn ngoèo, cây cối um tùm, xa hẳn trung tâm thành phố. Cổng sắt nặng trịch mở ra, Nick đứng chờ, cao lớn, cười toe toét, mặc áo phông in hình súng săn. Vào đi bro, nhà tao thoải mái lắm!
Ban đầu mọi thứ êm đẹp. Con trai Brian chạy nhảy với thằng bé nhà Nick trên sân cỏ xanh mướt, tiếng cười vang vọng. Nick rót bia lạnh, kéo Brian ngồi ghế gỗ ngoài hiên, bắt chuyện đời thường. Tao cũng bị sa thải hồi năm ngoái, giờ ở nhà nuôi con, bán hàng online kiếm sống. Brian gật gù, kể lể đủ thứ, từ chuyện vợ hay cằn nhằn đến mệt mỏi với việc giặt giũ. Nick cười lớn, vỗ đùi đen đét: Đời bố bỉm là vậy, phải biết tận hưởng chứ! Rồi anh ta dẫn Brian đi tham quan nhà. Phòng khách rộng thênh thang, treo đầy ảnh gia đình – Nick ôm vợ con cười rạng rỡ. Nhưng khi bước vào gara, Brian khựng lại. Những chiếc hộp carton chất chồng, nhãn dán loang lổ: Đồ chơi trẻ em, Quần áo second-hand. Nick cười khẩy: Hàng tao nhập lậu từ biên giới, rẻ bèo, bán lời gấp đôi.
Brian cười gượng, định quay ra sân thì Nick khóa cửa gara cái rụp. Ngồi chơi thêm tí đi bro, tao kể mày nghe bí kíp làm giàu. Giọng Nick thay đổi, mắt long sòng sọc. Anh ta lôi từ góc tối một túi nilon đen, bên trong lấp lánh vòng tay vàng, đồng hồ xịn, thậm chí vài chiếc điện thoại iPhone mới toanh. Hàng tao 'thu gom' từ mấy bà nội trợ khờ khạo. Mày biết không, tụi nó hay khoe trên group, tao nhắn tin hẹn gặp, rồi... Nick rút con dao găm từ thắt lưng, lưỡi dao lóe sáng dưới bóng đèn neon. Brian lạnh gáy, liếc ra cửa sổ thấy hai thằng bé vẫn chơi vô tư ngoài sân. Mày... mày đùa hả? Brian lắp bắp, tay lần mò chìa khóa xe trong túi.
Nick cười man rợ, tiến lại gần: Đùa gì bro? Buổi Hẹn Chơi mà, chơi cho đã vào! Giờ mày biết bí mật rồi, ở lại làm ăn với tao đi, hoặc... Dao kề sát cổ Brian, hơi thở hôi rượu phả vào mặt. Tim Brian đập thình thịch, anh nghĩ đến con trai ngoài kia, nghĩ đến vợ đang chờ ở nhà. Phải sống sót, bằng mọi giá. Anh giả vờ gật đầu, cười méo xẹo: Ừ, tao ở lại, nhưng cho tao ra gọi thằng cu vào đã. Nick do dự giây lát, rồi gật đầu, mở khóa cửa. Brian lao ra sân như tên bắn, ôm con trai chạy một mạch về xe, nổ máy phóng như bay. Phía sau, tiếng Nick gầm gừ vọng theo: Mày chạy đâu cho thoát!
Từ hôm đó, Brian khóa chặt tài khoản Facebook, thay số điện thoại, thậm chí chuyển nhà. Nhưng mỗi khi nhìn con trai chơi đùa, anh vẫn rùng mình. Buổi Hẹn Chơi với ông bố nội trợ tri kỷ ấy đã biến thành Buổi Hẹn Khiếp Hồn, cơn ác mộng theo anh suốt đời. Giờ anh chỉ tin vào vợ con mình thôi.







