Khi tên tội phạm khét tiếng Harry – kẻ vừa ra tù sau phi vụ trộm tranh thất bại, mang trên người đầy hình xăm và tiếng xấu vang khắp giới giang hồ nước Anh – tuyên bố rằng một kho báu bí mật được giấu bên trong Chân nến, một điền trang cổ kính nằm lọt thỏm giữa những đồi cỏ thấp thoăn thoắt của vùng Cotswolds, chẳng ai tin hắn. Ai mà chẳng biết Chân nến giờ chỉ là cái vỏ bọc hoang tàn của gia tộc quý tộc suy tàn: mái ngói rêu phong, tường đá nứt nẻ, bà chủ già Lady St. Edmund thậm chí chẳng đủ tiền trả hóa đơn điện tháng trước, ngân hàng đang rục rịch siết nợ tài sản. Nhưng Harry không nói đùa. Hắn moi được mẩu giấy da cũ nát từ túi áo một ông già tội phạm hấp hối trong trại giam, ghi dòng chữ: “Kho báu của nhà Stuart nằm dưới chân nến” – cái tên Chân nến vốn dĩ chẳng phải ngẫu nhiên: cái phong vũ biểu trên đỉnh tháp tòa nhà chính từ trăm năm nay vẫn là hình một cây nến cắm lỏng lẻo trong chiếc giày da cũ, biểu tượng của dòng họ chủ cũ.
Để lấy được kho báu ấy, Harry lập ra một kế hoạch tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ. Hắn không thể tự xông vào Chân nến, vì Lady St. Edmund từng gặp hắn trong một phiên tòa nhiều năm trước, chắc chắn nhận ra ngay. Thế là hắn nhắm đến Casey – cô gái 17 tuổi sống lang thang ở các ga tàu London, kiếm sống bằng cách móc túi du khách, đang mắc nợ một băng nhóm xã hội đen số tiền lớn không trả nổi. Harry thuyết phục Casey giả làm cháu gái thất lạc lâu năm của Lady St. Edmund: cô bé Annie, con gái người con trai duy nhất của bà chủ, đã mất tích cùng tàu ở eo biển Manche đúng 20 năm trước. Hắn tìm được bức ảnh Annie lúc 5 tuổi, và Casey trông chẳng khác gì bản sao của cô bé ấy hồi nhỏ, chỉ cần trang điểm một chút, học thuộc vài câu chuyện về gia đình hắn điều tra được là đủ. Harry hứa cho Casey 10% giá trị kho báu – đủ tiền trả hết nợ, mua căn hộ nhỏ ở London sống đàng hoàng. Casey chẳng còn lựa chọn nào khác, đành nghe theo.
Khi Casey bước vào cổng sắt rỉ sét của Chân nến, vali cũ đựng mấy bộ quần áo sang trọng Harry mua cho, cô tưởng sẽ gặp bà lão cau có khó tính, ai ngờ Lady St. Edmund chạy ra đón, ôm chầm lấy cô khóc nức nở gọi “Annie con yêu”. Bà nấu súp gà nóng hổi mỗi tối, kể chuyện về cây táo bà trồng chờ cháu gái về, về con chó Paddington lúc nào cũng lẽo đẽo theo chân Casey như nhận ra chủ cũ. Casey bắt đầu lục soát theo kế hoạch: moi thông tin từ ông quản gia Hobbs, bà làm vườn Gurney, lục tủ sách thư viện cổ tìm manh mối. Cô tìm thấy cuốn nhật ký của chủ điền trang đầu tiên, ghi kho báu là 500 đồng vàng thời vua Charles I, giấu để tránh tịch thu thời nội chiến, nằm ở “nơi ánh nến chưa từng tắt” – chính là tầng áp mái dưới chân cái phong vũ biểu hình nến. Nhưng mỗi lần nhìn bà già ngồi bệ cửa sổ may vá mong cô về ăn tối, lòng Casey lại nhói đau.
Đêm đó cô vô tình nghe lỏm điện thoại của Harry với đàn em: hắn chẳng chỉ lấy vàng, còn định đốt trụi Chân nến sau khi xong việc để xóa dấu vết, bất kể Lady St. Edmund có ở trong nhà hay không. Từ lúc ấy Casey đổi ý hoàn toàn. Cô không còn là kẻ lừa đảo cài vào nữa, mà thành người duy nhất có thể cứu Chân nến. Cô phải tìm ra kho báu trước Harry, giao cho Lady St. Edmund để bà có tiền trả nợ, sửa sang điền trang. Đêm hôm sau, cô lẻn lên tầng áp mái cùng ông Hobbs và bà Gurney – hai người cũng nghi ngờ Harry từ lâu – nạy tấm ván sàn dưới chân phong vũ biểu. Quả nhiên chiếc hòm gỗ sồi cũ nặng trịch nằm đó, khóa han rỉ nhưng còn nguyên. Nhưng khi họ vừa kéo hòm lên, Harry cùng đàn em cầm súng xông vào.
Cuộc rượt đuổi nổ ra giữa mê cung cây bụi của Chân nến, Casey ôm chặt hòm vàng chạy thoăn thoắt, con chó Paddington sủa ầm ĩ thu hút sự chú ý đám côn đồ. Nhờ ông Hobbs gọi cảnh sát từ trước, Harry và đàn em bị bắt ngay khi định đốt cổng chính Chân nến. Lady St. Edmund biết sự thật: Casey chẳng phải Annie, nhưng bà chẳng màng. Chiếc hòm vàng đủ trả hết nợ, sửa lại mái nhà, bà nhận luôn Casey làm con nuôi. Còn Casey, chẳng còn muốn về London nữa, ở lại Chân nến chăm sóc bà già, khu vườn táo, giữ kho báu như kỷ vật gia đình chứ chẳng đổi tiền bạc nữa.







