Từng bước chân lạch bạch trong hành lang tối của ký túc xá cũ, ba cô gái – Hân, Như và Trang – nắm chặt tay nhau, hơi thở dồn dập theo nhịp trái tim đập rối. Họ không còn là những cô sinh viên vô tư thường ngày. Từ khi “Chị Em Ác Mộng” – cái tên tự phóng bừa bãi mà họ đặt cho chính mình sau mỗi lần trò chuyện đêm khuya – quyết định thực hành nghi lễ gọi hồn kinh điển kia, mọi thứ đã đảo lộn.
Ban đầu, mục đích đơn giản và ngây ngô: tìm một cách “xua” cái vận xui dai dẳng trong tình cảm của Hân – cô bé cứ thất bại trong mọi mối quan hệ, khiến mọi người xung quanh như bị ám. Như, bạn thân lý thuyết, đưa ra ý tưởng đáng sợ từ cuốn sách bói toán mua dưới chân cầu. Trang, người mạnh mẽ nhất, dù hai lần từ chối cuối cùng vẫn gật đầu vì thấy bạn bè bất lực. Họ chọn đêm trăng đen, căn phòng dạy nhạc bỏ hoang trên tầng cao nhất, nơi tiếng cười vang hay lời đồn ma cũ vẫn lởn vởn.
Nghi lễ bắt đầu với những giọt nước hoa cũ, bát muối và những câu khẩu quyết đọc toe toét. Rồi, thứ gì đó đến. Không phải một bóng ma đẹp trai hay oan hồn bi thương. Một sự hiện diện lạnh lẽo, hỗn loán, như thể không khí bản thân đã chuyển hóa thành chất lỏng và rò rỉ vào từng ngóc ngách cơ thể họ. Cây nến tự dưng tắt phụt, nhưng ngọn lửa chuyển xuống bàn, bập bùng thành những ký hiệu không ai giải thích được. Tiếng nói cũ trong phòng bỗng vang lên bản nhạc disco lạ, chập chờn.
Khi họ tỉnh lại (hay chỉ là mở mắt?), không ai còn là chính mình. Sự “thay đổi” không phải là một cái gì đó hoàn toàn ngoại lai chiếm cứ, mà như một lớp vỏ mới dày cộm mọc lên, bóp méo những tính cách vốn có. Hân – từng nhút nhát – bỗng tỏa ra sự điềm tĩnh kỳ quặc, ánh mắt xa xăm nhìn không gian nào, lầm bẩm những câu thần chú. Như, cô học giỏi logic, giờ cười khúc khích với chính những ý tưởng phi lý, sắp xếp lại mọi thứ theo trật tự “màu sắc” hay “hương vị”. Trang – cô nàng bênh bạn, mạnh mẽ – đột nhiên trở nên nuông chiều, đầy sự kiêu ngạo một cách kỳ dị, như một nữ hoàng bí ẩn vừa ngủ tỉnh.
Và “Chị Em Ác Mộng” thực sự bắt đầu. Trong giảng đường, Hân đứng lên, thay vì trả lời câu hỏi giáo viên, bà bắt đầu vẽ một bức tranh vỗ cánh trên bảng với những chữ số âm dương. Như lại cười một mình vì thấy “mấy con kiến trên trần nhà đang biểu diễn vũ đạo rất hay”, trong khi đang trong bài kiểm tra. Trang thì tự nhiên xưng “ta”, từ chối tham gia hoạt động nhóm vì “các người quá bè bền, không thích hợp với dòng chảy vũ trụ”.
Câu chuyện xoay quanh những tình huống trớ trêu, đáng sợ và bất ngờ. Cái áo khoác của Hân tự dưng đổi màu mỗi lần trời mưa. Như tổ chức “buổi họp mặt” cho… những con gián trong thư viện, mời chúng bằng bánh cuốn. Trang đi lại khiến những bóng ma nhỏ trong khung ảnh cũ trên hành lang tự động cúi chào. Cả ba không còn chia canh với ai – thứ thực phẩm đơn giản như cơm trắng, họ nhìn thấy như những viên ngọc lục bảo lấp lánh. Học sinh khác vừa sợ vừa tò mò, giáo viên bí ê vì không ai dám đuổi học “các vị thần kinh dị” này. Trường học vốn tẻ nhạt bỗng trở thành một vùng đất của những quy tắc mới, nơi người ta cười vì những lý do không ai hiểu, và sợ vì những điều bình thường.
Họ vẫn gọi nhau là “Chị Em Ác Mộng” giờ với ý nghĩa khác. Không còn là cô bạn vô tư ngày xưa, mà là những thực thể song hành trong cùng một trò chơi đáng sợ mà họ vô tình khai mở. Liệu trong ba cái vỏ kỳ dị ấy, vẫn còn một chút tâm hồn của Hân, Như, Trang không? Hay họ đã trở thành một thể thống nhất mới – một “áp lực” từ thế giới khác, mang trên mình sự kết hợp giữa sự đau khổ tình cảm, trí tuệ khép kín và quyền lực hung bạo, và giờ đang chơi đùa với mọi quy luật? Bộ phim là hành trình tìm kiếm câu trả lời ấy, giữa những tiếng cười gượng gạo, nước mắt và cả những phút giây đông cứng vì nỗi sợ – tất cả đều diễn ra trong chính ngôi trường từng là nơi họ mơ mộng về tương lai. Một nơi giờ đây, mỗi hành lang, lớp học, khu vườn đều có thể là cổng vào cho những điều… ác mộng thuộc về những “chị em” này.







