Chuyện Chăn Gối bắt đầu như một dự án điện ảnh dại dột – ba người nhân vật một bộ phim tình yêu và tình dục, không tên, sắp đoạn phim sẽ quay trong một căn trù dựa cát ở Berlin. Nhưng ngay từ ngày đầu, sự diễn xuất đã trở thành một vũ trũ gì đó ranh rỏi. Cặpđôi nữ diễn viên, Marx và Lina, lớn tuổi với đời thười gian của những cuộc quan hệ trao đổi, còn chàng trai một mình, Tom, – một diễn viên được đặt phòng karaoke để thể hiện vai người đàn ông bất hạnh trong một cơn mưa tình tóc – đã từng là người kể chuyện yêu một cô gái ở Wrocław. Họ diễn cho một bộ phim chưa có tên, nhưng phim ấy đã không bao giờ tồn tại ngoài không gian giữa những lần thực hành.
Mỗi lần họ quay lại với phân cảnh “I’m sorry, I love you” – một câu thoại dài ursa, trong khi Lina ôm đùi Marx và Tom cố gắng duy trì nét chân thực bằng cách nhìn vào camera như thể đang chứng kiến một vết sẹo. Quản lý quay, một cụ ông bán hàng rong tên Streichen, luôn ở ngoài ngõ tròng, ghi lại bằng điện thoại thiết yếu, rồi biến mất trước khi họ có thể hỏi ông ấy đang làm gì với những gì ông ấy ghi. Các cảnh quay bị mời kiểu như phim tình nhưng không bao giờ rõ nét. Ánh sáng lung linh từ những bóng đèn hố Bắc điện ảnh chiếu xuống như những viên gạch màu đỏ, trong khi bầu trời Berlin mỗi lần nặng mưa đều có vẻ như đang rỉ sản.
Berlin – hay còn gọi là thủ đô của tình yêu và tình dục – không bao giờ chốt lại những gì đang xảy ra trong căn nhà. Các cô gái ở phố Potsdamer Platz, những người hàng xóm cùng bốn người chết trong căn chung cư cũ của DDR, và Tom – tất cả đều bối rối trước sự trộn lẫn giữa thực tế và kịch bản. Hình như Marx và Lina đã từng yêu nhau, nhưng họ đang diễn để... để chúng ta biết không phải là điều gì? Hay để chúng ta cảm thấy như thế nào khi bạn không chắc liệu mình đang yêu ai – mình hay đang diễn một vai?
Và rồi, sau hàng trăm lần quay lại, hai phụ nữ và một người đàn ông quên điều gì đó. Không phải là tình yêu, mà là ranh giới giữa người và vai diễn. Cả ba đều nghĩ họ là chính mình, hoặc là phiên bản tệ hơn của mình. Trong khoảnh khắc đó, Chuyện Chăn Gối – cái tên mà bộ phim đã từng gọi cho dự án – không còn là một bộ phim nữa. Nó trở thành một cơn mưa đang rơi trong căn phòng, và cả pháp luật cũng không còn cách nào can thiệp được ngoài việc ngồi xuống và cố gắng nghe những gì họ đang thét thiếu trong đêm.







