Tìm Lại Chính Mình (2018) dẫn người xem vào hành trình chông gai của Phương Dĩ Nhân – cô gái tài năng nhưng mang trong mình mâu thuẫn sâu sắc. Sau khi xuất sắc tốt nghiệp ngành luật dưới sự dìu dắt của công tố viên danh tiếng Âu Dương Nhất Ba, cô nhanh chóng trở thành đại luật sư được kính trọng. Thế nhưng, bước ngoặt xảy ra khi Dĩ Nhân bất ngờ quay lưng với chính người thầy năm xưa, thường xuyên đối đầu với ông trên tòa án bằng những lập luận sắc bén. Đằng sau vẻ ngoài lạnh lùng, quyết đoán ấy, cô giấu kín một bí mật đáng sợ: căn bệnh đa nhân cách đang dần bào mòn ý chí của cô.
Ba con người cùng tồn tại trong một cơ thể khiến cuộc sống Dĩ Nhân chao đảo. Pina Colada – nhân cách thứ hai – là hiện thân của sự phóng khoáng, luôn khao khát tự do, tìm kiếm những cuộc vui bất tận như cách cái tên gợi nhớ loại cocktail nhiệt đới. Trái ngược hoàn toàn, Sầu Phách Phách lại thu mình trong nỗi sợ hãi, bi quan đến tột độ, khuôn mặt lúc nào cũng đượm buồn như mang cả bầu trời u ám. Sự chuyển đổi đột ngột giữa các nhân cách khiến cô mất kiểm soát, đặc biệt trong những phiên tòa căng thẳng – nơi từng chữ, từng ánh mắt của cô có thể định đoạt số phận con người.
Bí mật ấy tưởng chừng không ai hay, cho đến khi Lợi Đông Giai – kẻ vốn luôn dò xét mọi ngóc ngách đời tư của đồng nghiệp – tình cờ phát hiện sự thật. Anh ta không ngần ngại lợi dụng điểm yếu này, ép Dĩ Nhân nhận mình làm thực tập sinh. Thế nhưng, chính Đông Giai lại trở thành người chứng kiến sự suy sụp của cô, khi căn bệnh ngày càng trầm trọng. Anh ta bất ngờ thay đổi thái độ, trở thành người cổ vũ, thúc giục Dĩ Nhân đối mặt với sự thật. Áp lực từ công việc, nỗi sợ bị lộ bệnh, cùng những lời động viên trái chiều cuối cùng khiến cô gật đầu tìm kiếm sự giúp đỡ.
Hành trình trị liệu đưa Dĩ Nhân trở về quá khứ mà cô luôn chôn chặt. Căn bệnh đa nhân cách hóa ra lại là hệ quả của những sang chấn tuổi thơ – thứ ký ức bị khóa chặt trong tâm trí cô. Chỉ Hoa Ỷ Tư, mẹ của Dĩ Nhân, mới có chìa khóa mở cánh cửa đó. Thế nhưng, người mẹ luôn lảng tránh mọi câu hỏi về quá khứ, sự im lặng đầy ám ảnh của bà càng khiến Dĩ Nhân nghi ngờ: Liệu có một sự thật kinh hoàng nào đó đằng sau tuổi thơ tưởng chừng bình yên của cô?
Câu chuyện kết thúc không phải bằng hồi kết viên mãn, mà để ngỏ cánh cửa hy vọng và day dứt. Dĩ Nhân hiểu rằng, để tìm lại chính mình, cô buộc phải đối diện với cái bóng quá khứ mà mẹ cô đang cố che giấu. Mỗi phiên tòa không chỉ là cuộc chiến pháp lý, mà còn là trận chiến nội tâm – khi cô phải đấu tranh để giữ vững nhân cách chính giữa vòng xoáy của những “con người” khác trong mình. Khán giả theo dõi từng bước đi của cô mà không khỏi tự hỏi: Liệu chịu đựng sự thật có dễ dàng hơn sống trong mê cổng của những nhân cách giả tạo?