CIA (Phần 1)
Câu chuyện mở màn bằng cảnh Colin Glass (Tom Ellis) – đặc vụ CIA kì cựu 15 năm khoác áo, từng chạy đen khắp vùng Trung Đông, Triều Tiên, vừa bước xuống sân bay JFK đã nhận lệnh điều chuyển đột ngột: nhậm chức tại văn phòng CIA New York. Dù chân ướt chân ráo với môi trường thành phố này, Colin là người đầy kinh nghiệm thực địa, tính tình phóng khoáng, hành động luôn theo bản năng, chẳng mấy khi để ý đến mấy cái quy tắc, luật lệ cứng nhắc mà trụ sở Langley đặt ra. Chiếc áo da cũ sờn vai, chiếc cốc cà phê đen vỡ mẻ luôn mang theo sau mỗi nhiệm vụ là đặc điểm nhận dạng không lẫn của gã đặc vụ này, ngay cả khi sang công tác ở New York, Colin vẫn chẳng thèm thay đổi lối làm việc cũ.
Đối lập hẳn là Bill Goodman (Nick Gehlfuss), đặc vụ nội địa FBI New York chính hiệu, cả dòng họ ba đời đều gắn bó với lực lượng hành pháp: cha là cựu cảnh sát NYPD, ông nội từng tham gia điều tra vụ khủng bố 11/9. Bill sống và làm việc hoàn toàn theo đúng quy trình, tuân thủ nghiêm ngặt mọi quy tắc từ nhỏ nhặt nhất: ghi chép từng cuộc gọi tác nghiệp vào sổ tay, luôn kiểm tra 3 lần khóa cửa trước khi ra khỏi nhà, bất cứ nhiệm vụ nào cũng phải chờ đủ 5 chữ ký phê duyệt từ cấp trên mới dám triển khai. Với Bill, FBI không chỉ là cơ quan làm việc, mà là một phần lối sống, bất cứ ai dám nhảy rào quy tắc đều là kẻ thù tiềm tàng trong mắt anh.
Cú va chạm đầu tiên của hai người diễn ra ngay tại một quán deli ở khu Manhattan: Colin đang thám thính một nghi phạm buôn lậu chất nổ, thấy đối tượng định bỏ trốn bèn không báo hỗ trợ, lao ra đuổi theo vào đường hầm tàu điện ngầm, để lại một đống hồ sơ chưa niêm phong ngổn ngang trên bàn. Bill lúc đó đang triển khai nhiệm vụ giám sát cùng đơn vị, thấy gã đàn ông lạ mặt phá vỡ quy trình an toàn liền chặn đầu Colin, hai người suýt tẩn nhau một trận trước khi kịp nhận ra đối phương là đồng nghiệp cùng ngành.
Mọi chuyện rẽ hướng sau vụ đánh bom giả ở Quảng trường Thời đại dịp lễ Phục sinh: CIA và FBI đều nắm được manh mối về nhóm khủng bố đứng sau nhưng lại giấu giếm nhau, khiến kẻ chủ mưu suýt thoát chạy sang Canada. Bộ Tư pháp ép hai cơ quan phải lập một lực lượng đặc nhiệm bí mật chung, chuyên trị các mối đe dọa khủng bố nội địa, và cặp bài trùng Colin - Bill là cái tên không thể từ chối, bất chấp việc cả hai đều ghét cay ghét đắng cái sự phải làm việc cùng đối phương.
Sự khác biệt của họ ban đầu là nguồn cơn của hàng loạt tình huống dở khóc dở cười: Colin dùng ngân sách tác nghiệp mua bánh mì kẹp thịt cho mấy đứa trẻ đường phố để lấy tin, Bill thì điền đầy đủ 3 trang báo cáo giải trình tại sao Colin lại tiêu 12 đô la đó; Colin phá khóa nhà nghi phạm bằng kẹp tóc, Bill thì đứng canh ngoài cửa run lẩy bẩy sợ bị kỷ luật; Colin quên báo cáo nhiệm vụ vì mải uống rượu mừng bắt được tù nhân, Bill thì thức trắng đêm điền bù hồ sơ thay cho ông bạn đồng nghiệp bất đắc dĩ.
Nhưng chính những xung đột ấy lại hóa thành điểm mạnh chí mạng của bộ đôi này: khi đối mặt với kẻ khủng bố cầm dao đe dọa dân thường, Colin bắn hạ đối tượng trong 2 giây bằng bản năng 15 năm chinh chiến, còn Bill ngay lập tức phong tỏa hiện trường, cách ly nhân chứng, làm đầy đủ thủ tục pháp lý để đảm bảo kẻ ác bị kết tội. Dần dà, họ nhận ra: cái sự bất quy tắc của Colin bù đắp cho sự an toàn thái quá của Bill, còn cái sự chặt chẽ của Bill giữ cho Colin không tự đâm đầu vào chỗ chết. Dù chẳng bao giờ thừa nhận, nhưng cả hai đều biết, thiếu một trong hai, lực lượng đặc nhiệm này chẳng thể hoàn thành nổi nửa nhiệm vụ.







